Chương 40: Chi Chi nhìn xa trông rộng.

Có câu nói trên tư tưởng thì to lớn, trên hành động thì nhỏ xíu, chỉ đúng bạn học Quan Tri Chi là người như vậy. Trong miệng cô la hét "Thật sự rất muốn yêu đương," trên thực tế lại chẳng có hành động gì cả, nên làm cái gì thì làm cái đó.

Mấy bạn cùng phòng cảm thấy bị lừa gạt – Trước kia lúc Dương Dung Dung truyền đạt kinh nghiệm yêu đương của cô ấy, cô lại vui sướng nhất, nói gì mà trung học phải yêu đương thôi chứ nếu không già rồi sẽ rất hoài niệm hối hận chuyện không yêu.

Kết quả thì sao? Tên lường gạt!

Tối hôm nay, sau khi quản lý ký túc kiểm tra phòng xong, các bạn cùng phòng nhắc lại chuyện cũ.

"Quan Tri Chi, chẳng phải cậu nói muốn yêu đương sao? Mình giới thiệu cho cậu một người nhé." Dương Dung Dung mở miệng đầu tiên.

Chi Chi rất tò mò, "Ai vậy?"

Dương Dung Dung nói ra tên, là một nam sinh rất thanh tú trong lớp bọn họ, thành tích học tập cũng không tệ lắm (Vào trọng điểm, đây là học sinh môn đăng hộ đối), là bạn thân của Trương Lâm bạn trai cô ấy.

"Trương Lâm nói cậu ấy rất để ý cậu, khen ngợi cậu rất nhiều lần." Kể từ khi Dương Dung Dung yêu, vừa có chút kiêu ngạo đắc ý, lại có chút hồi hộp, sợ các giáo viên điều tra ra, hận không thể có thêm nhiều cặp đôi khác, "Pháp luật không đổ lỗi cho công chúng," nên vô cùng nhiệt tình làm mối, "Cậu cảm thấy thế nào? Có muốn thử một chút không?"

(Pháp luật không đổ lỗi cho công chúng có nghĩa là dù một hành vi nào đó cần phải bị pháp luật trừng trị nhưng nếu nhiều người cùng thực hiện thì không dễ bị trừng phạt.)

Chi Chi tắt đèn pin cầm tay, suy nghĩ một lúc, lắc đầu: "Không có cảm giác."

"Thử một chút xem sao." Xét thấy Quan Tri Chi là người duy nhất tỏ vẻ hứng thú với yêu đương, tất cả mọi người rất mong đợi biểu hiện của cô, xúi giục nói: "Tình cảm cũng phải chung đụng mới có."

"Thôi dẹp đi các cậu. Không có lửa là không có lửa, kể cả chung đụng thì cũng không ra cái gì cả." Chi Chi nói tình ý sâu xa, "Cảm động không phải yêu, cũng đừng ham người khác tốt với cậu, vô dụng thôi, đàn ông thay lòng nhanh lắm."

Các bạn cùng phòng: "…… Nói hay thật, giống như cậu từng yêu ấy."

Chi Chi đưa ra câu nói vàng vạn năng: "Sau này các cậu sẽ hiểu."

"Stop đê….." Trên giường truyền tới mấy tiếng khinh thường.

Lại có người hỏi: "Vậy cậu cứ nói đi, thích mẫu người như thế nào, bọn mình giới thiệu cho cậu."

"Đầu tiên phải cao, không thể xấu quá, nếu không đau mắt. Sau đó là phải thích sạch sẽ, ranh giới cuối cùng là một ngày đánh răng hai lần, rửa mặt hai lần, thay giặt quần áo lót và tất hàng ngày."

Hai yêu cầu này rất lương tâm, mọi người bày tỏ tiếp nhận: "Còn nữa không?"

"Đương nhiên là có, vừa rồi là nói ranh giới cuối cùng." Chi Chi hắng giọng nói tiếp: "Mình thích dáng người đẹp, mặt thì trời sinh không thể yêu cầu quá đáng, cân đối là được, nhưng dáng người không đẹp thì nhìn là thấy không biết cách giữ dáng."

Dương Dung Dung không nhịn được chen miệng hỏi: "Như thế nào được xem là dáng người đẹp? Có cơ bắp?"

"Mặc quần áo thì lộ vẻ gầy, cởi quần áo thì có thịt." Chi Chi mở điện thoại ra: "Mình gửi cho các cậu bức ảnh mình quý vô cùng."

Cô ấn vào nhóm bạn trong ký túc xá của mình, lén gửi hình ảnh người mẫu nam, nửa thân trên trần cơ bắp rắn chắc, nhưng thân hình gầy gò, còn cơ bụng tám múi và cơ ngực hoàn mỹ!

Tiểu nữ sinh mười sáu mười bảy tuổi đang chỉ dừng lại ở giai đoạn xem mặt, nhất thời không cách nào tiếp nhận thẩm mỹ của bà cô già, toàn bộ im bặt.

Chi Chi tiếp tục nói: "Mình cũng thích người có chỉ số thông minh cao, IQ cao là một kiểu hấp dẫn, thậm chí phản xã hội, mình không thích yếu ớt, không thích hầu hạ đại gia."

Mấy nữ sinh kiên cường quên mất lời nói lúc trước, bắt được ý này hỏi tới: "Vậy cậu cảm thấy lớp trưởng thế nào?"

"Gia Minh à? Không được." Chi Chi trầm xuống, nửa thật nửa giả nói: "Anh ấy là người có tương lai, không cần phải lãng phí thời gian vào những chuyện như vậy."

"Chẳng phải cậu nói không yêu đương sẽ hối hận sao?" Bạn học nhanh mồm nhanh miệng phản bác.

"So với tương lai, chút hối hận này hoàn toàn chỉ như râu ria." Cô ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm quạt gió xoay xoay trên nóc nhà ký túc xá, "Các cậu sờ lương tâm nói xem, quen bạn trai, có phải muốn anh ấy cưng chiều mình đúng không? Có phải không vui thì không muốn làm nữa đúng không? Bạn gái của anh ấy… Phải là người có thể giúp đỡ anh ấy chứ không phải cản trở anh."

Cô hiểu Trang Gia Minh. Nếu như cậu có bạn gái, nhất định sẽ chăm sóc cô ấy, quan tâm cô ấy, chiều chuộng cô ấy, nhưng thời gian của cậu rất quý báu, học sinh xuất thân gia đình bần hàn muốn đi tới tầng lớp cao hơn, cần phải bỏ ra nỗ lực nhiều hơn học sinh gia đình có tiền.

Cậu giậm chân tại chỗ thì quá đáng tiếc, nhất định phải vật lộn đọ sức bật khỏi xuất thân mới không thẹn với thiên phú của mình. Cho nên, yêu đối với cậu mà nói, tệ hơn lợi, bây giờ cậu không thích hợp yêu đương, nên chăm chỉ học hành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!