Tiếng ve kêu ồn ào.
Trong góc thư viện, bạn học Đồng đang hạ mắt đọc sách, Trang Gia Minh đang làm đề toán Olympic, rõ ràng kiến thức trọng tâm rộng bao la nhưng Quan Tri Chi thì đang múa bút thành văn kiến thức cấp 2.
Bạn học Đồng học được một nửa thì nói chuyện với cô, nhưng Chi Chi đang đeo tai nghe vắt hết óc nhớ lại chút kiến thức nên chẳng nghe lọt lấy một chữ. Rất lâu cô ta không nhận được câu trả lời, có chút lâm vào thế bí.
"Cô ấy đang học bài, có thể không nghe thấy." Trang Gia Minh đưa một đề qua "Cậu cũng báo danh trường Nhất Trung à?"
Bạn học Trình thầm thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười: "Đúng vậy, nói không chừng chúng ta có thể cùng lớp."
"Nghe nói chỉ có hai ban thực nghiệm."
"Đúng, truyền thống của trường Nhất Trung, lên lớp 11 sẽ phân ra ban khoa học xã hội và khoa học tự nhiên."
Hai người trao đổi tình hình báo danh, nói một hồi, bạn học Trình nói chị họ cô ta đang học nửa năm cuối lớp 11 tại trường Nhất Trung, có thể hỏi mượn chị ấy bài kiểm tra lớp 10 để sao chép, sớm làm quen độ khó của trường chuyên cấp 3.
Trang Gia Minh do dự, sau vẫn hỏi tới: "Vậy đến lúc đó có thể nhờ cậu mượn bài kiểm tra nhìn thử xem được không?"
"Đương nhiên có thể, mình mượn rồi sẽ nói với cậu một tiếng." Bạn học Trình rất chính trực, lại hỏi Chi Chi, "Quan Tri Chi, cậu có muốn không?"
Lần này, cuối cùng Chi Chi cũng nghe thấy, cô lắc đầu: "Cấp 2 mình còn chưa nắm vững, các bạn làm….. Đi."
Lúc nói lời này, trong đầu cô đang nghĩ các bước tính toán, có chút phân tâm, thật vừa đúng lúc cắt ngang câu, có vẻ giống như cố ý nhấn mạnh chữ "Làm," kiểu như trêu đùa.
Khuôn mặt tươi cười của bạn học Trình thoáng chốc cứng lại.
Bầu không khí hết sức lúng túng.
Chi Chi rất nhanh kịp phản ứng, nhưng nếu bây giờ nói xin lỗi thì chẳng khác nào bới móc lên, khiến mọi người không xuống đài được, đành phải làm ra vẻ kéo dài giọng điệu là vì do dự, vụng về giảng hòa: "A…. Không, nếu dễ thì mình cũng muốn xem một chút."
Bạn học Trình không nói gì.
Giữa lúc xấu hổ im lặng, Trang Gia Minh mở miệng: "Em cứ học hết kiến thức cấp 2 rồi nói sau." Lại trấn an bạn học Trình, "Đừng để ý cậu ấy, cậu ấy xem không hiểu đâu."
Sắc mặt bạn học Trình có phần lúng túng, sau hồi lâu mới miễn cưỡng cười cười: "À, được."
Thoạt nhìn chuyện này xem như qua, nhưng không bao lâu sau, cô ta tìm cớ chào Trang Gia Minh, không thèm nói với Chi Chi một câu nào, hiển nhiên là tức giận.
"Quan Tri Chi, em nói bậy bạ gì đó?" Một người đi, còn một người đến tính sổ.
"Xin lỗi." Cô chân thành nói xin lỗi, "Em cảm thấy không đúng lắm nên muốn đổi lại từ rồi, không ngờ lợn lành chữa thành lợn què, không phải em cố ý, tha thứ cho em đi."
Trang Gia Minh thấy cô nói rất thành khẩn, xem ra thật sự là lỡ miệng, sắc mặt bớt giận, không được tự nhiên nói: "Quên đi, từ nay về sau đừng như vậy nữa."
Cô gật đầu: "Em nhất định sẽ chú ý!"
Có lẽ người trưởng thành không thể nào hiểu một động từ quá ư bình thường sao có thể khiến thiếu nam thiếu nữ như lâm vào đại địch, có quá mức chuyện bé xé ra to quá không? Thật ra cũng không phải như thế.
Con trai con gái mười lăm mười sáu tuổi, đối diện với chuyện khó nói ở trạng thái nửa hiểu nửa không, cụ thể là không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng với các động từ mập mờ vô hạn như "Làm cho" "Làm" "Làm ra" thì rất dễ đâm vào nơi nhạy cảm của họ.
Cho dù trong trường hợp lên lớp nghiêm túc như vậy, một khi giáo viên nói ra "Hai công thức đặt cùng một nơi" "Dây điện cắm vào ổ điện," đều khiến học trò ngồi dưới lớp cười trộm. Thông thường mấy giáo viên không thể nào biết đám học trò mắc cười chỗ nào, chỉ có học trò với nhau mới hiểu được có nghĩa là gì.
Dần dà, một câu nói bình thường + một động từ mập mờ cũng đủ để biến thành một đùa không mấy hay ho. Tệ hơn chính là, nếu có người vì vậy mà tức giận, đối phương còn có thể đúng lý hợp tình tỏ vẻ: "Tôi chưa hề nói gì, là bạn nghĩ quá nhiều."
Chi Chi cũng từng bị nam sinh trêu chọc đáng ghét như vậy, rất hiểu cơn giận của họ, bởi vậy mặc dù nói lỡ miệng nhưng vẫn thừa nhận còn thật sự nghiêm túc nói xin lỗi.
Trang Gia Minh có đề nghị tương tự: "Em lên QQ nói xin lỗi Trình Uyển Ý đi."
Thì ra bạn học Trình tên là Uyển Ý, tên văn nghệ như vậy, chẳng trách mãi không nhớ ra. Chi Chi đồng ý, lấy điện thoại ra đăng nhập QQ, tìm thấy tài khoản của Trình Uyển Ý trong đám bạn cấp 2, gửi tin nhắn nói chuyện riêng: [Xin lỗi, mình không cố ý, nhất thời lỡ miệng, không có ý gì khác, xin lỗi xin lỗi!]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!