Bên cạnh nông trại nhà họ Ngụy có một con sông rất nhỏ.
Hai bờ sông mọc đầy cỏ dại, bị đám học sinh giẫm đạp đổ xiêu vẹo, sông không rộng không hẹp, nước trong hơn sông trong thành phố rất nhiều, loáng thoáng có thể thấy bóng cá di chuyển. Châu chấu, bọ rùa, bướm trắng nằm trên lá cây, lúc thì đậu lại, lúc thì bay lên trời, biến mất không thấy bóng dáng.
Mặc dù chỉ là cảnh tượng ở thôn quê bình thường, nhưng đối với mấy đứa trẻ lớn lên trong thành phố mà nói, thì đã là chuyện rất thú vị rồi. Mấy nam sinh có ý xấu, đứng trên đất bắt được mấy con giun, cố ý lắc lắc trước mặt nữ sinh, "A a, cẩn thận rơi xuống người cậu đấy!"
Con giun mềm mềm nằm úp sấp, bị nhốt trong tay cong người giãy dụa, nhìn đã thấy rất ghê tởm. Mấy nữ sinh thét lên không ngừng, vừa né vừa đánh: "Lấy ra lấy ra! Đừng tới đây!"
Mấy nam sinh tựa như làm được chuyện đại sự gì đó, vui vẻ cười ha ha.
"Đừng làm loạn." Trang Gia Minh vừa tới đã thấy cảnh như vậy, vội vàng ngăn lại, "Bờ sông trơn, các cậu cẩn thận ngã giờ."
Cậu nhiều lần thi đứng đầu lớp, tự có uy nghiêm trong cảm nhận của học sinh. Mấy nam sinh dừng lại, cười hì hì nói: "Bọn tôi đang đào mồi câu mà."
"Ai muốn mồi câu của mấy cậu." Ninh Mân nghiêng đầu nói: "Bẩn chết đi được."
"Không có mồi câu các cậu câu cá thế nào hả?"
Ninh Mân nhấc túi nilong nhỏ lên. "Mình có mồi câu."
"Vậy của cậu chẳng phải cũng làm từ giun à?"
"Nói bậy, đây là giả." Mồi của Ninh Mân là con cá nhựa rất sống động. Cô ta từng theo ông ngoại học câu cá, móc mồi vung cần rất ra dáng ra hình, khiến đám nữ sinh đi cùng khen nức nở: "Ninh Mân đúng là giỏi, bọn mình có thể ăn cá hay không đều trông cả vào cậu đấy."
"Túi trên người mình." Cô ta hất hàm, nụ cười ngọt như đường, "Lớp trưởng cũng tới câu cá à?"
Trang Gia Minh nói rõ: "Cô Lâm bảo tôi tới xem sao, sợ có người té xuống."
"Không sao không sao, có thầy đây." Giáo viên vật lý cũng rất hứng thú với việc câu cá, đang cầm túi lưới vớt tôm khắp nơi, "Em về đi, tôi trông chừng cho."
Trang Gia Minh nói: "Phiền thầy ạ." Nói xong muốn rời đi.
Ninh Mân gọi cậu lại, cười híp mắt hỏi: "Đã nấu cơm cháy rừng chưa? Đừng để bọn mình câu cá được rồi mà các cậu còn chưa nhóm được lửa đấy."
"Bọn họ đã vo gạo xong rồi." Trang Gia Minh cười nói: "Cũng có người dạy nên không có vấn đề gì."
"Vậy thì tốt." Ninh Mân nói xong, mồi câu vừa động đậy, vội vàng kêu lên: "Ôi trời ơi, ôi trời ơi mắc câu rồi, cậu mau tới giúp mình một tay, mình sợ không kéo nổi."
Tất nhiên Trang Gia Minh sẽ không từ chối, đi tới kéo cần giúp cô ta, ngón tay Ninh Mân chạm phải cậu, buông ra như chạm phải lửa, lại giấu đầu hở đuôi, giả vờ quay đi cuộn dây câu.
"Cậu quay từ từ." Trang Gia Minh dặn dò, "Mình kéo giúp cậu."
"Ừ." Cô gái cười, từ từ cuộn dây câu lại.
Cá bị lôi lên mặt nước, là một con cá trắm cỏ bình thường, ước chừng bằng một bàn tay, cái đuôi ra sức vung vẩy dưới ánh mặt trời, bọt nước trong suốt bắn tung tóe, giống như chặt đứt dây chuyền bằng thuỷ tinh.
"A a a Ninh Mân giỏi thật!" Đám nữ sinh òa lên hét chói tai.
Hàn Tông kêu theo: "Nói nhỏ thôi, các cậu hù dọa cá của mình rồi!"
Không ai nghe cậu ta nói.
Mặc dù chỉ là một con cá bé, không đủ cho một người ăn, nhưng mọi người nhiệt huyết dâng trào, nhất trí quyết định mang cá về, hơn nữa lời thề son sắt cho là, kế đó nhất định có thể câu được con lớn hơn.
Nhân viên công tác chắp tay sau lưng, cười mà không nói, trong lòng OS: Ha ha, nghĩ khá lắm.
Nhưng anh ta không nói gì, vỗ tay tỏ vẻ: "Các bạn học thật là lợi hại, ở chỗ tôi cũng có cho thuê cần câu, những người khác có muốn thử không?"
Bị thắng lợi một con cái khiến đầu óc u mê, học sinh rối rít bỏ tiền ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!