Sau khi tiết học thể dục kết thúc, đám học sinh tốp năm tốp ba trở về lớp học. Ánh mặt trời ngày xuân rực rỡ, gió thổi nhẹ nhàng, Trang Gia Minh và Hàn Tông không biết nói chuyện gì mà cười cong cả khóe miệng.
Đám nữ sinh không thể chịu được khuôn mặt giống thần tiên như vậy, liên tục dùng hình thức đùa giỡn lướt qua bên cạnh cậu, rồi vụng về nói xin lỗi: "Xin lỗi."
Trang Gia Minh dĩ nhiên sẽ nói "Không sao."
Vì vậy đoạn đường trở về phòng học, cậu bị đụng ít nhất năm sáu lần.
Chi Chi cười điên cuồng, nằm úp trên bàn học đập đập hồi lâu, thiếu chút nữa không thể nhịn nổi: "Cười, cười chết em mất, nhìn và giết chết Vệ Giới, ha ha ha ha, nếu làm điều này lặp lại một vài lần là có thể hóa thân thành Venus."
(Nhìn và giết chết Vệ Giới có nghĩa nói về người đàn ông tên Vệ Giới, tuy có vẻ ngoài điển trai nhưng thể chất lại không tốt và rất yếu. Anh ấy thích đọc sách vào các ngày trong tuần, đây là một công việc tiêu tốn rất nhiều sức lực, ngoài ra anh ấy thường cố gắng thoát ra khỏi đám đông người xem nên càng tiêu hao nhiều sức lực và thể lực. Sau một thời gian dài, cuối cùng Vệ Giới cũng không khỏi bệnh. Sau một thời gian điều trị, Vệ Giới vẫn ra đi đầy tiếc nuối.
Sau khi Vệ Giới qua đời, người ta nói rằng anh ấy đã bị nhìn đến chết, vì vậy có câu "Nhìn và giết chết Vệ Giới". Sau này, người ta thường dùng thuật ngữ này để mô tả một số người đàn ông xuất chúng và đẹp trai.)
Trang Gia Minh đá chiếc ghế cô đang ngồi: "Đừng cười nữa."
"Em cứ cười." Cô xoa bụng, "Có bản lĩnh thì anh đánh em đi."
Dĩ nhiên Trang Gia Minh không dám đánh cô, chỉ có nguyên buổi sáng không nói chuyện với cô.
Chi Chi: Ngây thơ!
Cô không muốn bỏ qua cơ hội tám chuyện quý báu của quãng thời gian học sinh, mượn thời gian dùng cơm trưa, cùng Vương Thi Di vui vẻ tán gẫu: "Thật sự không biết mấy cô kia làm vậy có ý gì, dám dùng thủ đoạn lừa bịp dưới mắt giáo viên, thật đúng là "Ông cụ thắt cổ sợ mệnh quá dài." Có can đảm này, tốt hơn hết là học hỏi Viên Tương Cầm một chút."
"Vậy không ổn, bị từ chối ngay tại chỗ thì lúng túng vô cùng." Vương Thi Di lại cảm thấy là một ý kiến hay, "Như vậy tương đối an toàn." truyện chính chủ LÊQUYDDON, trang khác là vô liêm sỉ
Chi Chi cảm thấy việc này hơi giống tỏ tình vào Cá tháng tư, tấn công có thể vào, rút lui có thể thủ, nhưng không mấy thành tâm, xem chừng không có cách nào đả động Trang Gia Minh.
"Hơn nữa rất lãng mạn." Đối mặt với canh thừa thịt nguội còn dư lại, Vương Thi Di bưng mặt, không chút áp lực bắt đầu mặc sức tưởng tượng, "Có cảm giác tình yêu gián điệp."
"……" Chi Chi bắt đầu suy nghĩ trước kia mình từng có ảo tưởng giống vậy không.
Hình như có, ôi trời ơi….. Cô tự YY (Tự sướng) không phải là kiểu dùng mật mã Morse nói chuyện yêu đương, mà là mang giày cao gót và lễ phục tham gia tiệc rượu, đến lúc quan trọng thì vén váy lên móc súng ra, một phát tất trúng, rồi sau đó thừa dịp hỗn loạn ưu nhã rời đi.
(Mã Morse hay mã Moóc
-xơ là một phương pháp được sử dụng trong viễn thông để mã hóa văn bản ký tự như trình tự chuẩn của hai khoảng thời gian tín hiệu khác nhau, được gọi là dấu chấm và dấu gạch ngang hoặc dits và dahs..... Mỗi biểu tượng mã Morse được hình thành bởi một chuỗi các dấu chấm và dấu gạch ngang.)
Được.
Mặc dù khoảng cách giữa tỏ tình tương phản và chiến tranh gián điệp xa như từ trái đất tới mặt trăng, nhưng đều nhìn trên phân lượng thiếu nữ YY, cô nói trái lương tâm: "Cậu nói đúng, rất kích thích, nhưng mình cảm thấy không kéo dài được bao lâu."
Một câu thành sấm.
Nhất Trung là trường trọng điểm của tỉnh, không phải trường tư, cũng không phải là trường quốc tế, trọng tâm nhất là tỷ số lên lớp, những chuyện làm phân tâm học tập, trong mắt lãnh đạo nhà trường đều là đối tượng quan trọng để đả kích.
Không tới một tuần, trường học liền phát thông báo cấm nam sinh nữ sinh dùng đồ trang sức ngoại trừ đồng hồ, hàng ngày học sinh trực nhật sẽ tới các lớp kiểm tra, một khi phát hiện sẽ bị trừ điểm.
Mấy nữ sinh bị buộc phải cất nhiều kiểu lắc tay, nhưng bước chân mùa xuân đã tới, chẳng có gì ngăn cản được quyết tâm theo đuổi cái đẹp của các thiếu nữ.
Không được đeo đồ trang sức đúng không? Chúng ta cứ hóa trang!
Trong cửa hàng mỹ phẩm nhanh chóng xuất hiện túi trang điểm, tầm khoảng 20 đồng, bên trong có một cặp lông mi giả, một bút kẻ lông mày, một cây son môi đổi màu, cao cấp hơn thì có thêm phấn mắt và phấn má, giá tiền lên tới 70 đồng.
Các bạn học còn nhớ chuyện Chi Chi đại triển thần uy ở hội diễn Tết Nguyên đán, vì vậy tôn sùng cô làm bậc thầy trang điểm, rối rít xin chỉ bảo kỹ xảo.
Chi Chi suy nghĩ, cảm thấy đánh mắt và má quá khoa trương, lông mi giả cũng không cần thiết, cho nên chỉ mở lớp dạy kẻ lông mày, sau đó vì chủ nhật rảnh rỗi không có việc gì làm thì tết vài kiểu tóc độc đáo, lại được thăng chức thành nhà tạo mẫu tóc, dẫn dắt cả lớp đi đầu trào lưu tết tóc.
Mấy bạn học cũng "Bánh ít đi bánh quy lại," có người mua cơm giúp cô, có người mời cô ăn trái cây, thậm chí đi toilet cũng có người nguyện ý nhường cô đi trước. Chi Chi chưa từng được hoan nghênh như vậy, rất "Được sủng ái mà lo sợ," rốt cuộc cũng có chút trải nghiệm nữ chính sống lại – Cũng không dễ dàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!