Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Mặt tiền tiệm mỳ cay rất nhỏ, nhưng chén tủ sạch sẽ, bàn inox lau đến bóng lưỡng, phản chiếu cả bóng người. Chi Chi cầm rổ, kéo cửa tủ ra chọn thức ăn mình thích, rồi quan tâm hỏi Trình Uyển Ý: "Trước kia cậu chưa ăn món này, có thể ăn ít cay một chút, nếu thịt viên này khó ăn, thì ăn rau đi." LQĐ
Trình Uyển Ý đúng là có chút kén chọn, thịt viên ngoài đường không biết dùng thịt gì xay nát làm ra, cô ấy không dám ăn, ngược lại rau dưa bày ra, tươi hay không tươi vừa nhìn là biết ngay.
Cô ấy chọn một ít rau giá, khoai tây nấm, còn một ít sản phẩm làm từ đậu, còn thịt thì do dự hồi lâu vẫn không ra tay gắp, bỏ qua: "Chỉ mấy thứ này thôi."
Chi Chi không kiêng kỵ những món này, sắp đầy một rổ, lúc đưa cho ông chủ đã ngửi thấy mùi lẩu, thèm đến nước miếng muốn chảy cả ra ngoài.
Trong nồi có sáu cái làn, ông chủ động tác nhanh nhẹn, khởi động hẹn thời gian nấu chín tùy theo tính chất từng món, không bao lâu, nồi lẩu mà ba người đã chọn được bưng lên.
Chi Chi rút đũa ra, không thể chờ đợi gắp một quả trứng cút nóng hổi bỏ vào miệng. Nhiệt độ quá nóng, bỏng đến cô thổi cả hơi nóng lên mặt, Trang Gia Minh mở lon coca ra: "Ăn vội vậy làm gì?"
"Đói bụng." Cô thổi phù phù vài cái rồi vùi đầu khổ ăn.
Trình Uyển Ý nhìn cô, trong lòng thế nhưng có chút hâm mộ.
"Cho này." Trang Gia Minh đưa cho cô ấy đôi đũa dùng một lần đã bóc sẵn.
"Cảm ơn." Trình Uyển Ý nhận lấy, gắp một miếng rau bỏ vào trong miệng, tướng ăn lịch sự tao nhã.
Chi Chi nghiêng đầu nhìn cô ấy: "Ăn ngon không?"
Trình Uyển Ý thành thật nói: "Quá mặn, không tốt cho sức khỏe."
"Nhưng mà vui vẻ." Chu Chi ôm coca hút một ngụm, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Con người là động vật bậc thấp, rõ ràng đã thoát khỏi xã hội nguyên thủy từ lâu, nhưng gene của cậu vẫn không thay đổi, nếu nạp nhiều đường nhiều mỡ vào, chính là dốc sức nói cho cậu biết phải vui vẻ, vui vẻ. Buông bỏ chống cự đi."
Trình Uyển Ý vốn không cảm thấy lẩu cay ăn ngon lành gì cả, nhưng bị lời nói của cô lây nhiễm, thế mà lại cảm thấy ăn hơi ngon.
Nhưng Trang Gia Minh nghĩ tới bình thường Trình Uyển Ý ăn uống rất tinh tế, đột nhiên ăn thức ăn cay vào, rất có thể sẽ khiến dạ dày bị khó chịu, lập tức "Lạnh lùng" phá hủy bệ đứng của thanh mai, "Cô ấy rất biết kiếm cớ, cậu đừng nghe cô ấy, không thích thì ăn ít thôi, điều này sẽ tạo gánh nặng cho dạy dày đấy."
Trình Uyển Ý cười cười, cầm muỗng nhựa gạt bớt lớp dầu loang, rồi cố gắng lược nước lẩu ra, chỉ ăn rau.
Chút thức ăn này dĩ nhiên không đủ bữa trưa, nhưng cho đến khi cô ấy nhìn thấy Trang Gia Minh để đũa xuống, mới cùng theo giả làm ra vẻ no rồi dừng ăn cơm – Cô ấy rất ít khi ăn cơm cùng bạn học, không muốn họ mất vui.
Nhưng Chi Chi và Trang Gia Minh phát hiện ra điều này, sau khi ăn lẩu xong, rất ăn ý đi vào tiệm bánh bao cách đó không xa.
"Mang về nhà ăn đi." Chi Chi giải thích.
Tiệm bánh bao này là chuỗi cửa hàng trong thành phố, bình thường Trình Uyển Ý vẫn hay ăn, nên cùng theo vào mua bánh bao, chuẩn bị lát nữa ăn thêm.
"Bọn tôi tới nhà sách một chuyến, cậu đi không?" Trang Gia Minh hỏi cô ấy.
Trình Uyển Ý lắc đầu một cái: "Mình phải về."
"Vậy hẹn gặp lại."
"Gặp lại."
Cô ấy cầm hộp đi về, một lúc sau, không nhịn được nghiêng đầu sang chỗ khác, hai bạn học của cô sóng vài đi, không biết nói chuyện gì với nhau mà cười vô cùng vui vẻ.
Trình Uyển Ý đột nhiên phát hiện, mình thật sự rất ghen tỵ với Quan Tri Chi.
Chi Chi ở luôn trong hiệu sách cả buổi chiều.
Khụ khụ, đối với đám học sinh mà trong túi nghèo nàn thì lật sách là chuyện rất có lời. Dù sao thư viện trong huyện sách nhập vào khá chậm, mượn sách nổi tiếng thì còn có, chứ muốn tìm sách mới thì phải đến nhà sách Tân Hoa
Bình thường mà nói, chỉ cần không quá đáng thì đối với người đọc sách chùa nhà sách cũng kiểu mắt nhắm mắt mở. Chi Chi quen cửa quen nẻo cầm một cuốn sách mới, tìm một góc mà không cản trở người khác, ngồi xuống đọc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!