Chương 31: Thiếu

Editor: Cò Lười

- Diễn đàn

Vào mùa đông, trời tối sớm, năm gần đây lại đóng cửa. Cha Quan mẹ Qua không còn buôn bán đến chín giờ tối, mười giờ, mà khoảng tám giờ chuẩn bị đóng cửa.

Hai người đang trong phòng bếp dọn dẹp đồ đạc, cửa kính bị đẩy ra, một đôi mẹ con đi vào.

Người mẹ vội hỏi: "Đóng cửa tiệm rồi sao?"

"Không có." Mẹ Quan nhìn thấy trên vai cô ướt một mảng, trong lòng biết bên ngoài trời bắt đầu mưa, đứa bé còn rất nhỏ, khuôn mặt đỏ lên vì lạnh, giọng nói vô thức dịu đi, "Ăn cái gì?"

Người mẹ ngẩng đầu lên nhìn thực đơn dán trên tường, rẻ nhất mì trộn mỡ hành bảy đồng, đắt một chút mỳ thịt băm dưa muối tám đồng, mì trứng cà chua tám đồng, ngoài ra còn có mì thịt bò miếng cá lươn cũng phải 15, 16, có chút đắt.

"Mẹ con muốn ăn thịt bò." Đứa trẻ hít nước mũi, lấy lòng lôi kéo vạt áo mẹ mình.

Mì thịt bò đắt tiền nhất, 18 đồng. Người mẹ do dự, một lúc lâu, dằn lòng nói: "Ăn trứng cà chua đi, con không phải thích ăn trứng sao?"

Đứa trẻ nói: "Con muốn ăn thịt bò."

Người mẹ rất muốn quở trách đứa con không hiểu chuyện, sắp hết năm, cần tiền mua đồ tết, bao lì xì cũng cần tiền, về thăm cha mẹ, cũng phải cho một 1~2 trăm để thể hiện tấm lòng, lại một mùa xuân, một năm này tiền lương để dành cũng không còn dư lại bao nhiêu. Qua tết, cậu còn phải đi học tiểu học, cần phải chi trả cho một khoản học phí.

Nhưng cô nhịn xuống, nói: "Mẹ muốn ăn trứng cà chua."

Trên mặt đứa nhỏ không nén nổi thất vọng, hít nước mũi, cúi đầu không lên tiếng.

"Chúng tôi sắp đóng cửa rồi, thịt bò không thể để qua đêm, 12 đồng." Cha Quan dập tắt tàn thuốc, "Không chênh lệch vài đồng là mấy."

Chỉ kém bốn đồng...... Người mẹ dằn lòng, nhẹ nhàng gật đầu: "Vậy thì mì thịt bò."

Dừng lại, lại không biết ngượng hỏi, "Phía trên là không phải viết, thêm mì ba đồng nữa sao?"

"Đúng."

"Vậy thì tôi muốn một tô, thêm một phần mì." Người mẹ nói.

"Nấu thịt tái?"

"Nấu tái đi."

Cha Quan bình tĩnh gật đầu: "Biết rồi." Ông đi vào trong phòng bếp, lấy hai phần mì trong nồi xuống, lại lấy ra thịt bò, cắt một khối lớn, nhanh nhẹn cắt thành lát.

Năm phút sau, mì thịt bò ra khỏi nồi, đổ đều ra hai tô, phía trên phủ đầy lát thịt bò mỏng.

Người mẹ sửng sốt, nhất thời trong lòng thấp thỏm, vừa định hỏi có phải nhầm rồi hay không, Quan cha nói: "15 đồng."

À, không có tính nhầm. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, cẩn thận lấy ra một tờ mười đồng từ trong ví tiền, lại đếm thêm năm đồng xu nữa. Đứa trẻ chờ không kịp rút đôi đũa ra, mở miệng ăn một miếng lớn.

Người mẹ nhắc nhở nói: "Chậm một chút, coi chừng mắc nghẹn." Sau một lúc, thấy hai vợ chồng Quan gia hình như đã dọn dẹp đồ đạc xong, vừa xem ti vi vừa chờ bọn họ, lại ngượng ngùng, thúc giục nói, "Ăn nhanh lên một chút, đừng lề mề."

Cũng may đứa trẻ đang mải mê nhai thịt bò, không nghe rõ người mẹ nói cái gì, nếu không nhất định rối rắm nên nghe câu nào mới đúng.

Khoảng chín giờ, hai mẹ con ăn mì xong, cùng nhau đi vào trong bóng đêm.

Hai vợ chồng Quan gia dọn dẹp đồ đạc xong, kéo cửa cuốn xuống. Bên ngoài mưa bay cùng tuyết rơi, trên mặt đất ướt nhẹp, mẹ Quan mở ô ra, che mưa tuyết cho chồng đang khom lưng khóa cửa: "Tuyết rơi rồi."

Cha Quan khóa chặt cửa, một cách tự nhiên mà nhận lấy ô: "Dự báo nói là có mưa cùng tuyết rơi, yên tâm, sẽ không tụ lại."

"Không biết con gái có kịp thu quần áo không, mong là không quên." Mẹ Quan lo lắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!