Chương 30: Tim đập thình thịch

Edit: Ngọc Hân –

Nửa tháng cuối kỳ, nháy mắt sắp trôi qua, Chi Chi chỉ nhớ học, học, học, thi, thi, thi, sau đó thì không có sau đó.

Ngày nghỉ đông đầu tiên, dưới hào quang đứng thứ tám của lớp và thứ 16 của khối, cô an tâm ngủ lấy sức. Có lẽ quá thả lỏng tinh thần nên mơ một giấc mơ dài, không nhớ hết nội dung, có điều khi tỉnh lại trong lòng quyến luyến không thôi, hơn phân nửa là một giấc mơ đẹp. LQĐ

Cô nằm vùi trong chăn ấm áp, phiền não thở dài, rất lâu sau mới bò dậy rửa mặt.

Ăn xong bữa ăn sáng nhìn đồng hồ thì mới hơn chín giờ rưỡi. Ngoài cửa sổ âm u, xem chừng sắp có tuyết rơi, gió thổi hàng cây ven đường kêu xào xạc, trông có vẻ rất lạnh.

Chi Chi đang suy nghĩ có nên siêng năng một chút, ngày nghỉ đông đầu tiên bắt đầu làm bài tập, thì chợt nghe ngoài cửa có tiếng động, mở cửa thì đúng lúc trông thấy Trang Minh Huy đã lâu không gặp.

Ông thấy cửa đối diện có cái đầu lộ ra, buồn cười: "Con gái ở nhà à."

"Mới vừa dậy ạ, anh Gia Minh đâu ạ?" Cô hỏi.

"Dậy từ sớm, có muốn qua nhà bọn ta chơi không?" Trang Minh Huy tránh cửa ra, cười nói: "Được nghỉ thì cứ thả lỏng một chút, cùng anh trai xem phim chơi máy tính đi."

Chi Chi mừng rỡ không thôi. Khác hắn với ba mẹ cô luôn ngó chừng chuyện học hành, ba mẹ Trang Gia Minh từ trước tới giờ chưa từng quản chuyện này, ngược lại lo Trang Gia Minh học hành cả ngày lẫn đêm sẽ mệt người, vừa có cơ hội liền "Dụ dỗ" họ xem ti vi. Lúc còn học tiểu học, Trang Minh Huy còn đặc biệt mua một chiếc đầu máy DVD, rồi đi tới tiệm CD thuê đủ loại CD cho họ xem.

Cô hớn hở quyết định tuân theo đề nghị của người lớn, cất chìa khóa đi tới cửa đối diện.

Trang Minh Huy dặn dò: "Trong nhà có trái cây và trà sữa, chú phải đi vào viện một lúc, bọn chú ăn không hết, còn ăn giùm nhiều một chút nhé."

"Dạ." Cô gật đầu như băm tỏi.

Trang Minh Huy rất vui vẻ, lại dặn dò thêm đôi câu mới ra cửa đi làm.

Chi Chi vừa vào cửa đã thấy một đống thùng giấy chất ở góc tường, một thùng táo và một thùng quýt, còn chưa bóc băng dính dán niêm phong. Cô lắc đầu một cái, gõ cửa phòng ngủ của Trang Gia Minh: "Anh Gia Minh, em vào nhé."

Phòng ngủ của Trang Gia Minh chưa bao giờ khóa, cô đợi mấy giây rồi đẩy cửa bước vào.

Cậu lật người, mắt ngái ngủ: "Ai… Chi Chi?"

"Chú gọi em qua tìm anh xem phim." Chi Chi kéo rèm cửa sổ nặng nề giúp cậu, "Thế mà anh dậy muộn hơn cả em, kỳ lạ ghê."

Cậu giơ tay che mắt, ý thức vẫn còn chưa tỉnh hẳn, hàm hồ nói: "Buổi tối có chút chuyện."

"Dậy đi." Chi Chi ngồi xuống ghế trước bàn đọc sách, tung chân đạp chăn của cậu: "Không dậy em kéo chăn đấy."

"Đừng." Cậu dùng lực nháy mắt mấy cái, chống giường ngồi dậy, "Dậy dậy…!!"

Cậu giống như người máy bị nhổ nguồn điện, bộ dạng cứng ngắc lại cực kỳ không được tự nhiên. Chi Chi không để ý, lật mấy trang bài tập nghỉ đông trên bàn viết, xem rồi than thở: "Má ơi, thế mà tối qua anh đã bắt đầu làm à? Không phải chứ!"

Thiệt cho cô còn cảm thấy ngày đầu mà đã làm bài quả thật quá chăm chỉ, không ngờ những người khác vừa về tới nhà là đã bắt đầu làm. Mày so với người xuất sắc mày vẫn còn cần phải cố gắng, đúng là không cho người ta đường sống mà.

Trang Gia Minh chẳng nghe lọt chữ gì. Cậu lọt vào tình cảnh vạn phần lúng túng, sáng sớm mùa đông lạnh lẽo, sau lưng cậu chợt bắt đầu đổ mồ hôi, cả người nóng như lửa, đầu thì trống rỗng.

Chi Chi không nhận được câu trả lời, quay đầu nhìn cậu. Trang Gia Minh ngồi trong chăn không hề nhúc nhích, ngón tay vô thức siết chặt quần ngủ, phả ra tiếng thở gấp nặng nề.

"Anh…. Choáng váng?" Cô chẳng biết tại sao.

Trang Gia Minh chậm rãi nghiêng đầu sang chỗ khác, "Anh…"

"Hả?"

"Hơi nhức đầu." Cậu hết sức trấn tĩnh, lại nằm xuống, "Ngủ tiếp một lúc thôi."

Chi Chi sợ hết hồn, "Không phải anh sốt đấy chứ?" Sờ sờ chăn, cảm thấy hơi mỏng: "Đây là chăn mùa thu hả? Đúng rồi, chắc chú quên cầm chăn dày mùa đông ra phơi rồi, tối hôm qua nhiệt độ lại xuống thấp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!