Edit: Cò Lười
Đã cách nhiều năm, Chi Chi đã sớm không nghĩ đến chuyện năm đó, nhưng lúc này lông mi rủ xuống nhìn Trang Gia Minh không nói, trong lòng không có cảm giác gì. Cô nghĩ nghĩ, đột nhiên kêu lên: "Anh Gia Minh, xe buýt sắp tới, chúng ta phải nhanh hơn một chút."
Dì đang nói không ngừng nghĩ thì đột ngột bị cắt ngang, bỗng ngừng lại, ý thức được của mình lỡ lời, ngượng ngùng nói: "Các con mau đi đi, nắng to bảy ngày, không được để cảm nắng."
"Hẹn gặp lại Dì." Chi Chi dứt khoát nói lời tạm biệt, lôi kéo Trang Gia Minh chạy.
Cũng vừa vặn, thời điểm chạy vội tới trạm xe buýt, đúng lúc chuyến xe buýt vừa đến, hai người cà thẻ lên xe, máy điều hòa không khí gió mát xen lẫn mùi mồ hôi đập vào mặt không thể nào diễn tả.
Trang Gia Minh tìm được một vị trí trống, ra hiệu cô đi qua đó đứng, nhắc nhở nói: "Em không có mua điểm tâm."
"Chao ôi, quên mất!" Chi Chi bắt đầu lục túi sách, cô có thói quen nhét đồ ăn vặt ở trong túi mười năm không thay đổi, rất thuận lợi ở trong túi tìm được mấy viên đường, lột nhét vào trong miệng: "Gần đây trí nhớ không tốt lắm, già hay quên chuyện."
Cậu nói: "Em là chưa tỉnh ngủ thôi."
"Không nên vạch trần...... A!" Xe buýt quẹo cua một cái, ông chú bên cạnh bị đưa đến gần cô, giơ cao cánh tay, mùi hôi không có cách nào lại lần nữa kéo tới, có thể so với vũ khí sinh học.
Chi Chi nghiêm mặt, gắt gao nín thở.
Trang Gia Minh bước lui về sau, không để lại dấu vết chừa chỗ cho cô có khaorng trống để di chuyển. Chi Chi cảm động đến rơi nước mắt, xoay người đưa lưng về phía trước, tiến tới bên cửa sổ mở ra một khẽ nhỏ rồi thở hổn hển.
"Ngày mai chúng ta trễ giờ nữa." Nàng sâu kín nói: "Sáng sớm không phải giờ cao điểm thì như thế nào?"
Trang Gia Minh gật đầu một cái.
Thư viện ở trung tâm thành phố, ngồi năm trạm xe buýt đã đến, trên đường phố phía sau trạm ngừng có nhiều quầy bán điểm tâm sáng, có bán bánh bao sữa đậu nành, cũng có bán bánh trứng tròn bánh rán. Chi Chi bất chấp tất cả, trước mua ly sữa đậu nành đá, uống một cách sảng khoái, thời tiết nóng bức tan biến mất.
"Uống ít thôi, bụng rỗng uống nước đá sẽ đau bụng." Trang Gia Minh nói: bản thân lại mua sữa đậu nành nóng cùng bánh trứng sữa.
Thời gian mười năm đi qua, Chi Chi nhìn lại cậu, cảm thấy vẫn như cũ "Anh Gia Minh " hay là..."Anh Gia Minh" tính tình không khốc không cuồng, chỉ sợ cả đời không đảm đương nổi tổng giám đốc bá đạo, nhưng rất hài lòng, trước có thể xứng với thiên kim tiểu thư, sau có thể nói chuyện với cô gái nhỏ, hoàn toàn không có cảm giác không tuân.
Cô rất biết nghe lời: "Còn dư lại một lát uống." Lại mua một bánh chưng, hai người đứng ở ven đường vừa lột ăn vừa đi.
Mặt trời nắng lên, người phơi nắng nên trên mặt cũng nóng lên, thư viện mới vừa mở cửa, máy điều hòa không khí sức lạnh chưa đủ, đi vào trong cũng không có mát mẻ rõ rệt, nhưng trống trải hết sức, nên đi vào liền không cảm thấy nóng.
Trang Gia Minh chọn chỗ đã từng ngồi, ánh sáng tốt cũng không chiếu thẳng đến, ánh nắng ấm áp đi vào, rơi vào cọc gỗ màu nâu trên mặt bàn, màu sắc đặc biệt đẹp mắt.
Chim hót lanh lảnh.
Chi Chi ngồi xuống đối diện với cậu, lẳng lặng thu xếp lại suy nghĩ, lúc này mới lấy ra bản kế hoạch. Cấp Trung học cơ sở khóa học giảm rất nhiều so với Trung học phổ thông, tổng cộng mới sáu môn: Ngữ văn, Số học, Anh ngữ, khoa học, lịch sử cùng xã hội, tư tưởng đạo đức.
Cô nhanh chóng tính toán ở trong lòng, dựa vào cân nhắc ở bên ngoài ghi chép lại kiến thức tổng hợp ba môn chính, sau đó chuyển tới trang mục lục, vừa xem chút kiến thức, vừa suy nghĩ xem nên chọn lựa như thế nào —— Ngữ văn ghép vần, chữ Thác, thành ngữ dựa vào tích lũy, đại khái sẽ không sai được, đọc hiểu cùng với làm văn dựa vào nói bừa, trọng điểm muốn học tập chính là đọc thuộc lòng thơ văn cổ cùng phiên dịch.
Một là có《 Thế Thuyết Tân Ngữ 》 hai là có Luận Ngữ mười hai chương, thơ cổ có bốn bài, ngoại khóa cũng là mấy bài văn có đầu có đuôi, nhất định phải gánh —— a, cám ơn trời đất, 《 Dạ Vũ gửi Bắc 》cho đến bây giờ cô cũng có thuộc, chỉ là bài người vợ Tào Khang thì phải xem lại một chút thật tốt........
Cô cầm đọc thuộc lòng nội dung trên bản kế hoạch, mỗi ngày tối trước khi ngủ tính toán học một phần, cuộc thi phía trước phải đột phá một phen.
Tiếp theo là Số học.
Số học ở cấp Trung học cơ sở không đáng sợ như ở cấp Trung học phổ thông ( không có tích phân!), ban đầu là phương trình bậc nhất một ẩn, hình học các góc, đường thẳng, đoạn thẳng, đường thẳng song song, chứng minh góc, phương trình bậc một hai ẩn, phương trình bậc một ba ẩn...... Cô vừa nhìn vừa xem, cảm thấy phương pháp mình cũng nhớ ( đều là thông thường sao), nhưng là như thế nào chứng minh là đã quên mất không còn chút nào.
Chỉ là không cần gấp gáp, học một cái định lý cùng công thức là tốt rồi...... Đợi chút, học kỳ hai của lớp mười đã học hàm số lượng giác rồi sao? Trời ạ! hàm số Sin, hàm số cô
-xin, hàm số tang cái gì, không phải là muốn đè chết người sao??
Trước mặt Chi Chi bỗng tối sầm, thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh, thật vất vả mới lấy lại bình tĩnh, phát hiện chỉ mới là cấp mới vào học, lập tức thở phào nhẹ nhõm, sống sót sau tai nạn.
Anh ngữ, từ đơn nhận được bảy tám phần, từ ghép đã quên sạch, căn bản tương đương với học lại một lần nữa. Cô không thể nào ở môn ngữ văn học thuộc lòng phía sau lại tăng thêm môn Anh ngữ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!