Chương 28: Phiền muộn

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn

Cuối cùng Trang Gia Minh vẫn không tìm được lý do thích hợp để giải thích, không thể làm gì khác hơn là trừu tượng nói: "Bây giờ và trước kia chẳng có gì khác nhau, em có chuyện vẫn có thể nói với anh, không nên giữ trong lòng."

Chi Chi không muốn lừa dối cậu, cũng không muốn qua loa lấy lệ, ôm túi chườm nóng nằm ngay đơ – Cảm ơn dì cả!

Trang Gia Minh đâu phải kiểu người có thể dễ dàng bị lừa gạt, bình tĩnh nhìn cô, bộ dạng xem ai lì hơn ai.

Hai người trong phòng khách mắt to trừng mắt nhỏ.

Chi Chi liều mạng chống đỡ năm phút, bại trận trước, ủ rũ cúi đầu nói, "Anh nói với em, em cũng sẽ nói với anh."

"Một lời đã định."

Chi Chi không nói gì, trong ấn tượng, sau đó không lâu cậu sẽ từ từ xa lánh cô. Lúc lớp mười một mười hai, chuyện của họ ngoài việc học và chuyện trong nhà, thì tâm sự này nọ cô chưa bao giờ nghe cậu kể lể, lần này cũng không ngoại lệ

- Người sống lại, chính là tự tin như vậy.

Sau đó, ngày tiếp theo đã bị vả vào mặt.

Đêm đầu tiên của năm 2011, Chi Chi chống chọi qua cơn đau bụng kinh, bắt đầu điên cuồng bổ sung bài tập. Hơn chín giờ tối, điện thoại của cô vang lên, Trang Gia Minh gửi tin nhắn QQ tới.

[Hôm nay anh và cha anh đi ra ngoài gặp được một người phụ nữ, họ Hạ.]

Tay Chi Chi run lên, thiếu chút nữa điện thoại rớt xuống chân.

Tin tức thứ hai truyền tới: [Anh cảm thấy có chút… Là lạ]

Cô: "……." A a a a a!!!

Thì ra vợ hai của chú Trang bây giờ đã xuất hiện? Sao Trang Gia Minh lại nhạy cảm như vậy…. Má ơi, làm sao bây giờ? reup là chó nhé mấy trang

Cô run rẩy cầm điện thoại lên, mở khóa trả lời tin nhắn: [Cái gì là lạ?]

Trang Gia Minh kể lại từ đầu tới cuối cho cô nghe một lần.

Thời gian kéo về một buổi sáng của tháng 1.

Nguyên đán là ngày nghỉ của cả nước, Trang Minh Huy được nghỉ mấy ngày, tối hôm mùng 3 tháng 1 thì về nhà. Sáng ngày hôm sau, ông lục lọi tủ treo quần áo trong nhà, rồi nói với con trai: "Trời lạnh rồi, ba và con đi mua mấy bộ đồ."

Trang Gia Minh muốn nói mình có quần áo rồi, nhưng tầm mắt rơi vào áo lông chui đầu trên người ba mình, lời trong miệng lập tức được sửa lại: "Đi đâu ạ?"

"Đi cao ốc Hồng Tinh."

Đây là cửa hàng bách hóa tổng hợp lớn nhất trong thị trấn, đừng xem chỉ là thị trấn, nơi này nằm ở phía đông, kinh tế phát triển, đồ nam trong cửa hàng cơ bản đều từ 500 đồng trở lên, xa hoa hơn có thể lên tới hai ba ngàn đồng, đắt hơn nhiều so với cửa hàng quần áo mở bên ngoài, cửa hàng thời trang của dì nhỏ nhà Chi Chi, đồ mới chỉ tầm hai ba trăm thôi.

Ngày nghỉ chính thức, lượng người trong cửa hàng tổng hợp rất đông đúc.

Đồ nam ở lầu ba, Trang Minh Huy nhìn trúng một shop rất thời thượng rất giản dị ở phía trước cửa hàng tổng hợp, vừa định chỉ đường thì thấy con trai đi vào trong một shop đồ nam trung niên, nói với nhân viên quầy rõ ràng: "Xin chọn giúp ba em một chiếc áo khoác thích hợp."

Trang Minh Huy kinh ngạc và cảm động, bước đi nhanh lên trước, "Hôm nay là đi mua đồ cho con, ba không cần."

"Hì," nhân viên cửa hàng nhìn họ cười ra tiếng, hỏi như quen thuộc: "Đây là con trai của chú à? Thật có hiếu, bộ dạng cũng tuấn tú nữa."

Trang Minh Huy gật đầu một cái, hết sức kiêu ngạo vì đứa con trai này, miệng lại khiêm tốn: "Haizzz, nói mua quần áo cho nó, ai biết nó có chủ ý khác…."

"Cái áo này bung hết rồi." Trang Gia Minh kéo đường may bị đứt, "Mua cái mới đi ạ, lát nữa tới chỗ bà nội ăn cơm."

Lời này đâm trúng lòng Trang Minh Huy. Ông không để ý mình mặc gì, nhưng nếu mẹ thấy được, hơn phân nửa lại muốn trách ông không biết chăm sóc mình, sau đó ám chỉ tìm thêm người nữa. Hôm nay Gia Minh sẽ đi cùng, ông không muốn để con trai biết được chuyện này, bằng lòng đổi ý, nói với nhân viên cửa hàng, "Lấy cho tôi cái nào đơn giản là được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!