Chương 26: Đã quá muộn

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn

Vở kịch Tân Lương Chúc của lớp 1 áp chế toàn trường, không chút nghi ngờ nào giành được hạng nhất hội diễn đầu năm, được hiệu trưởng hết lòng khen ngợi "Dũng cảm đổi mới, không mất linh hồn."LQĐ

Lúc tan cuộc, mấy bạn học vô cùng phấn chấn thảo luận ầm ĩ, ba hoa khoác lác, lúc thì nói "Ninh Mân cậu diễn hay thật," lúc lại nói "Trình Uyển Ý cậu và lớp trưởng phối hợp tuyệt quá," hết đợt này đến đợt khác, sóng sau cao hơn sóng trước.

Còn vai nam chính bạn học Trang Gia Minh, càng như cơm ăn ông trời thưởng ấy, đi tới chỗ nào cũng có nữ sinh nhìn theo cậu. Ngay cả cậu ngày thường cũng hay bị vây xem, vào lúc này vẫn có chút không chịu được, lỗ tai nóng lên, lưng như gai đâm, trán lấm tấm mồ hôi hột.

Cố tình mấy nam sinh kia còn thích ồn ào, trong một lúc không ngừng gọi tên cậu: "Lớp trưởng, bên kia có nữ sinh đang nhìn cậu kìa."

Đợi đến lúc tan cuộc, tình hình càng nghiêm trọng hơn. Mấy nữ sinh cố ý bước tăng tốc, chen đi ngang qua người cậu, sau đó giả vờ gọi bạn học, nghiêng đầu nhìn mặt cậu. Các cô tự cho là thực hiện được diệu kế, xì xào bán tán gì mà "Thật sự rất tuấn tú," nào biết thật ra thì cậu nghe thấy hết, chỉ làm như không biết thôi.

Trăm cay nghìn đắng đi ra khỏi hội trường, cậu mới phát hiện không thấy Chi Chi đâu.

"Hàn Tông, cậu thấy Chi Chi không?" Cậu hỏi bạn.

Hàn Tông quay đầu nhìn xung quanh, lắc đầu nói, "Không thấy, cô ấy ngồi phía sau, chắc đi trước rồi."

Trai tim Trang Gia Minh chợt nặng nề, cậu nhớ tới mấy bạn học khoa trương khen ngợi những người khác, ngực đột nhiên ngột ngạt dễ sợ, không đầu không đuôi nói: "Lần này làm nhiều nhất chính là cô ấy."

Bầu không khí ồn ào, Hàn Tông cũng không phải là người có đầu óc tinh tế, chỉ lo khen lớp mình biểu diễn cùng người quen của lớp bên cạnh, hoàn toàn không để ý tới sự khác thường của cậu, thuận miệng hỏi: "Cậu nói gì?"

"Không có gì." Trang Gia Minh nhớ ra hình như Chi Chi chưa ăn gì, không khỏi bước nhanh hơn, "Mình có chuyện, đi trước."

"Hả?" Hàn Tông ngẩng đầu lên, chỉ thấy bóng lưng cậu chạy chầm chậm chui ra khỏi đám người.

Trang Gia Minh chạy thẳng tới quầy bán đồ ăn vặt dưới ký túc xá. Đây là nơi náo nhiệt nhất cả trường sau buổi tối tự học, có rất đông bạn học đang ăn tối, lúc cậu tới Chi Chi đang ngồi miến.

Quầy bán đồ ăn vặt là do bên ngoài thầu khoán, vợ chồng trẻ mở tiệm rất có đầu óc, đêm mùa đông tới, họ sẽ nấu một nồi canh miến bán. Cải bẹ, hành lá cắt nhỏ, thịt viên, một muỗng miến, bỏ trong tô nhựa nho nhỏ, chỉ ba đồng, ăn không đủ no nhưng có thể làm ấm bụng.

Chi Chi bỏ lỡ giờ cơm, bụng rỗng tuếch, món gì cũng ăn không vo, nhưng không ăn sẽ làm tổn thương dạ dày, nên dứt khoát ăn chút miến. Mùi cải bẹ cộng với hành lá cắt nhỏ bay ra ngoài, ngược lại khiến cô thèm ăn hơn.

Lúc Trang Gia Minh tới, cô đã ăn hơn nửa tô, cả người ấm áp, cảm xúc sa sút cùng chậm lại, nhìn thấy cậu còn cười: "Anh ăn không?"

Cậu lắc đầu một cái, trong cổ họng nghẹn rất nhiều lời muốn nói, lúc này lại không nói ra được – Có thể nói gì? Nói anh biết em làm rất nhiều, lần này được giải thưởng cũng là công lao của em, đừng để ý các bạn học khen ngợi người khác? Cậu không thể nói ra khỏi miệng, dù sao những người khác cũng cố gắng, nhận được vài ba lời khen cũng xứng đáng. Cũng sợ cô vốn không để ý, nói toạc ra ngược lại lại khổ sở.

Vì vậy, cậu nuốt trở về tất cả lời an ủi, như không có việc gì đi mua hot dog: "Ăn thêm chút nữa đi."

"Cám ơn." Miến đánh thức cơn đói, Chi Chi không chút khách khí nhận lấy, nhanh và gọn ăn hết.

Trang Gia Minh lại mua thêm một túi sữa nóng, dặn nói: "Uống trước khi ngủ."

"À, một tô canh một túi sữa, tối hôm nay em phải chạy nhà cầu chết mất." Cô ngáp một cái, rồi vẫn nhận lấy, dùng răng xé một góc ngậm uống luôn: "Đều đưa cho em hết rồi, anh ăn gì?"

"Trong ký túc xá còn nửa túi bánh quy." Cậu nói.

Chi Chi nghiêng đầu nhìn cậu, cảm thấy cậu có chút kỳ cục, Trang Gia Minh lại nói: "Chín giờ bốn lăm rồi, mau về thôi, sắp tắt đèn."

Cô gật đầu, đứng dậy đi ra mấy bước, lại nghiêng đầu nhìn lại.

Trang Gia Minh đứng dưới hiên quầy bán đồ ăn vặt, trên đầu là chiếc bóng đèn cũ kỹ mà vợ chồng ông chủ kéo bắt bên ngoài, ánh sáng mờ ảo chiếu xuống khuôn mặt tuấn tú của của cậu, bóng lông mi rơi vào dưới mí mắt, càng tôn lên ngũ quan lập thể mà có chiều sâu, có thể so sánh với ánh sáng sáng nhất.

Miến nóng hổi trong tô bốc từng luồng khói trắng, lượn lờ bốc hơi lên, quanh quẩn trước người cậu, lả lướt mông lung. Còn trên mái hiên, đêm đen nâng vầng trăng sáng, ký túc xá nơi xa rập rờn.

Cảnh này, còn sáng hơn cả bức tranh sơn dầu trước khi vẽ xong, càng tinh tế tỉ mỉ hơn cả tân trang poster, nhiều một chút thì lộ vẻ giả dối, thiếu một chút thì ngại không đủ.

Tất cả đều vừa đúng.

Cô tự dưng mũi chua xót mắt trướng lên, suýt nữa nước mắt chảy xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!