Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
Lớp 16 biểu diễn xong, Chi Chi căn cứ tiếng hưởng ứng chỉnh sửa lời thoại, điều chỉnh tiết tấu. Còn Trình Uyển Ý đưa ra một ý tưởng mới: "Đàn bản Lương Chúc ở đoạn chào cảm ơn có vẻ ổn đấy, phần độc thoại ở giữa, mình cảm thấy có thể dùng hợp ca "Hóa bướm," nhưng cả ca khúc thì hơi du dương, mình chỉnh sôi nổi hơn một chút, đến lúc đó dùng piano làm nhạc đệm."
Chi Chi không hiểu lắm việc chỉnh sửa, cảm thấy đó là một chuyện hết sức chuyên nghiệp, không nhịn được hỏi: "Khó lắm không? Có thể không kịp không?"
Trình Uyển Ý khẽ mỉm cười: "Mình viết xong rồi, cậu xem thử đi." Nói xong, đưa ra một tờ khuông nhạc.
Chi Chi bó tay: "Mình xem không hiểu."
Trình Uyển Ý khẽ ngâm nga cho cô nghe: "Bích thảo thanh thanh hoa đua nở, thải tiệp song song lâu bồi hồi, thiên cổ tán dương sanh sanh yêu, Sơn Bá vĩnh yêu Chúc Anh Đài." (Dịch nghĩa: Cỏ xanh hoa biếc đang nở rộ, đôi bươm bướm quanh quẩn mãi, tình yêu được truyền tụng qua bao đời, Sơn Bá mãi yêu Chúc Anh Đài."
Làn điệu sôi nổi nhưng không thiếu ý du dương. Chi Chi chống cằm suy nghĩ một hồi: "Nếu không thì nghĩ đơn giản hơn một chút, khúc giữa cậu kéo đàn vi-ô
-lông, dường như có thể làm nổi bầu không khí, đợi đến khi chào cảm ơn lại hợp ca. À đúng rồi, cậu kéo đàn vi-ô
-lông, piano thì để Gia Minh đánh, anh ấy biết."
"Cũng được." Trình Uyển Ý đồng ý, lại có chút tò mò: "Lớp trưởng biết đàn piano sao?"
"Biết."
Đúng như theo lời mẹ Quan, dì Thư Nguyên đã qua đời là một tài nữ, cái gì cũng biết, Trang Gia Minh không trải qua lớp học piano nào, tất cả đều do mẹ dạy, chẳng qua là sau này Trang Gia Minh túng thiếu kinh tế, piano cũng bán mất.
Trình Uyển Ý đi hỏi Trang Gia Minh, cậu có chút kinh ngạc, "Piano? Mình không biết đánh đâu."
"Quan Tri Chi nói cậu biết." Trình Uyển Ý bình thản nói.
Trang Gia Minh dừng lại, sửa miệng nói: "Mình đánh không được hay, không học chính quy."
"Cậu xem trước bản nhạc một chút, tới tiết âm nhạc chúng ta thử xem sao." Trình Uyển Ý nháy mắt mấy cái, "Tiết mục này mọi người mất không ít tâm tư, càng hoàn mỹ càng tốt."
Cũng đã nói đến nước này, làm sao từ chối được, Trang Gia Minh cười khổ: "Vậy mình thử xem."
Tới tiết âm nhạc, giáo viên âm nhạc hỏi họ tiết mục biểu diễn, Trình Uyển Ý thuận thế đưa ra yêu cầu mượn piano và đàn vi-ô
-lông, tất nhiên giáo viên nhanh chóng đồng ý.
Ánh mặt trời ngày đông, Trình Uyển Ý chỉnh dây cung, tóc dài buông xuống, phong phạm nữ thần mười phần. Không ít nam sinh trong lớp huýt sáo, "Wow, hợp tấu!"
Trang Gia Minh cũng chỉ có thể thở dài. Cậu đi ngang qua Chi Chi thì hung hăng nhéo cô một cái: "Kẻ phản bội."
"Đau đau đau." Chi Chi che cánh tay kêu đau, "Anh cũng đâu bảo không được nói, chơi piano rất nâng cao giá trị nhan sắc!"
Nghĩ mà xem, muôn ngàn người chú ý trên sân khấu, ánh đèn chiếu xuống, thiếu niên đẹp trai mặc áo sơ mi trắng lướt phím đàn đen trắng, còn có gì giống thần tượng phim ảnh hơn đây? Tuyệt đối có thể báo thù chuyện bị Tiêu Dã cười nhạo trong đại hội thể dục thể thao!
Để cậu ta thấy thế nào là nam thần nghiêm túc!
Trang Gia Minh không cảm kích, trừng cô: "Anh đánh không hay."
"Cái rắm, anh cứ khiêm tốn."
Chi Chi vẫn rất hiểu cậu.
Quả thật, mới bắt đầu Trang Gia Minh có chút ngượng tay, nhưng luyện một hồi, tiếng đàn dương cầm êm tai chảy ra, đan xen cùng tiếng vi-ô
-lông du dương, tựa như mộng ảo.
Không có loại nào thích hợp hơn hai loại nhạc cụ này trình diễn "Lương Chúc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!