Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
"Không phải vậy." Trang Gia Minh vô ý khiến trưởng bối lo lắng tự trách, do dự một lúc, khéo léo nói bóng gió: "Chính là nói cô ấy không, không biết trang điểm gì đó." LQĐÔN
Cậu không nói rõ ràng nhưng mẹ Quan lại hiểu hết. Bà nhịn cơn tức giận và chua xót trong lòng xuống, cười nói: "Dì biết, cám ơn con nhé Gia Minh, ăn đi. Đúng rồi, xới một bát cơm trước để dành cho ba con đi, nửa đêm ông ấy về chắc đói."
Trang Gia Minh đồng ý hết mọi chuyện.
Lúc này mẹ Quan mới trở về nhà, nhìn quanh một vòng, phát hiện con gái đã rửa sạch bát đũa, đang làm bài tập trong phòng. Bà án binh bất động, chờ đến tối trước khi ngủ thì nói chuyện này với chồng.
Ba Quan lập tức nổi giận: "Nói con gái của tôi xấu xí? Ai nói? Không có mắt nhìn à?"
"Gia Minh không nói, nhất định là trong lớp chúng nó." Mẹ Quan trầm giọng nói, "Hôm đi báo danh ông cũng thấy đấy, lớp chúng nó có mấy bạn học có điều kiện gia đình rất tốt."
Ba Quan nói: "Tôi thấy cũng có cả nông thôn mà, điều kiện tốt thì cũng chỉ có mấy người."
"Ông như vậy là có ý tự an ủi mình à? Học sinh thời nay tinh ranh quá. Người ta cũng đã bắt nạt con gái ông như vậy rồi, ông nói phải làm gì bây giờ!" Lửa nóng bị mẹ Quan đè nén cả đêm lập tức bộc phát.
Ba Quan trở người, "Có thể làm được gì? Chúng nó bây giờ là học sinh, phải làm đẹp làm gì, chăm chỉ học hành mới là thật. Lần này thi Chi Chi nhà chúng ta đứng thứ mười trong lớp."
"Thứ mười, phía trước còn chín người nữa đấy." Mẹ Quan gãi đúng chỗ ngứa, "Tôi mặc kệ, dù sao tôi cũng không chịu nổi."
"Vậy bà nói phải làm gì bây giờ?" Ba Quan nói tới nói lui, sao mà nhẫn tâm con gái bị người ta nói xấu.
Mẹ Quan quyết định: "Ngày mai tôi dẫn nó đi mua một ít đồ."
Ba Quan buồn bực một lúc, quan tâm nói: "Mua đồ tốt một chút, đừng tùy tiện mua hàng rẻ." Ông dừng lại, rồi bổ sung thêm: "Cũng đừng mua nhiều quá, tránh suy nghĩ của nó cứ đặt trên việc ăn mặc."
"Ừm, trong lòng tôi biết mà." Mẹ Quan nhìn trấn nhà ố vàng, trong lòng nặng trĩu.
Từ trước tới giờ Chi Chi chưa từng nghĩ tới chuyện ăn mặc lại được ba mẹ chấp thuận. Nhưng thực tế chính là, hôm sau, mẹ Quan gọi cô ra ngoài, đặc biệt dẫn cô tới một tiệm mắt kính lớn nhất vùng này, nói muốn đổi cho cô một cặp mắt kính mới.
Vốn mắt kính của cô khung nhỏ, toàn khung, hình chữ nhật, màu hồng, không xấu như kính gọng đen nhưng nhìn hai bên mép không được hài hòa, là kiểu dáng phổ biến nhất thường thấy ở mấy học sinh, đeo lên mặt cô, không chỉ che kín ánh mắt coi như không tệ mà còn khiến người hơi cứng nhắc.
Có điều trong kế hoạch của cô không bao gồm đổi mắt kính, nó rất đắt. Cô kéo mẹ mình: "Kính con vẫn còn dùng được, không cần thay ạ."
"Một cái thì sao đủ được, ngộ nhỡ bể thì không thể đeo được." Mẹ Quan tất nhiên sẽ không chủ động nhắc tới chuyện đau lòng của con gái, làm như không có chuyện gì nói: "Lại đo thêm một đôi nữa, hơn nữa hình như con tăng độ rồi."
Đây đúng là thật, Chi Chi cảm giác độ cận thị của cô tăng lên không ít, nhìn xa có chút khó khăn.
Vừa đo thị lực, quả nhiên tăng nặng, đến gần hơn ba độ (Diop).
Mẹ Quan hỏi nhân viên cửa hàng: "Gần đây loại nào bán được nhiều nhất?"
Hiển nhiên nhân viên cửa hàng tìm kiểu giới thiệu, kiểu dáng học sinh, phần lớn đều quy củ, Chi Chi nhìn không ưng, tự mình đi một vòng, chỉ vào một chiếc gọng quá khổ màu vàng, "Em muốn thử chiếc này một chút."
Mẹ Quan lắc đầu: "Màu vàng trông tác phong quá già, hơn nữa quá to, che hết nửa mặt con luôn."
"Con thấy được!" Chi Chi kiên trì.
"Màu vàng vẫn rất có khí chất." Nhân viên cửa hàng giọt nước không lọt, lấy ra cho cô đeo thử.
Nhắc tới thì vô cùng kỳ cục, khung mắt kính nhỏ bé màu vàng bình thường nhìn hơi ngốc, đeo lên mặt cô ngược lại tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt rất to, lông mày cong cong, đơn thuần lại đầy sức sống.
Chi Chi cười hì hì hỏi: "Mẹ, đẹp không?"
Mẹ Quan ngắm một lúc: "Hơi thành thục."
Cô không khỏi bật cười, không tới vài năm nữa, mắt kiếng theo phong cách retro này sẽ rất thịnh hành, được gọi là tố nhan thần khí. Trước khi sống lại, cô vừa tốn một số tiền lớn để mua một cặp mắt kính phong cách retro của một nhãn hiệu cao cấp, rất giống với chiếc này. (Nhan tố thần khí theo mình hiểu thì nghĩa là vật đó làm nổi bật nhan sắc của người dùng)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!