Edit: Cò Lười
- diễn đàn
Chi Chi nhìn đồng hồ, mười giờ rưỡi, đèn đã tắt nửa giờ rồi.
Cô trả lời: [ Không có]
[Q]
Chi Chi đăng nhập QQ, có tin nhắn của Trang Gia Minh gửi tới: [ Chi Chi, em còn nhớ hay không, ngày mẹ anh mất, em đến bệnh viện gặp anh, vừa vào phòng em liền khóc, y tá bênh cạnh còn tưởng rằng em là con gái mẹ anh.]
Nhắc tới chuyện này cho dù vào cuối năm 2009, nhưng với cô cũng đã cách vài chục năm.
[Thật sao? Em không nhớ rõ.]
Cậu nói: [Anh nhớ rõ. Còn có, vào ngày tổ chức tang lễ, em không chịu về nhà, nhất định theo anh gác đêm. Buổi tối chúng ta ở hành lang nhà tang lễ, em vừa khóc, vừa hỏi anh " sau này không có mẹ anh phải làm sao", đáng lẽ ra anh nhịn cả một đêm, nhưng những lời nói này của em lại khiến anh khóc.
Chi Chi có chút lúng túng: [ah….]
[Nhưng vì em khóc quá nhiều, anh không còn cách nào khác là ngừng khóc để an ủi em.
Chi Chi cảm thấy xấu hổ, năm đó cô đã làm cái gì, đúng là không đáng tin cậy.
[Nếu như không có em luôn bên cạnh anh, anh cũng không biết làm sao để vượt qua.]
Trang Gia Minh nằm nghiêng trên chiếc giường nhỏ, màn hình điện thoại di động chiếu sáng một góc.
Cổ họng cậu hơi chát, bấm bàn phím gửi đi: [không cần để ý lời người khác nói, chúng ta cùng nhau lớn lên từ nhỏ, anh biết em là người thế nào.]
[Em là người như thế nào?]
Cậu nháy mắt, suy nghĩ một chút, trả lời: [Hiền lành, đáng yêu.]
[Không xinh đẹp?]
Ách….. Cậu khó xử một chút, cẩn thận từng li từng tí: [Anh cảm thấy cũng không phải không xinh đẹp.]
Cô trả lời trong vài giây: [Cũng không phải đẹp mắt.]
Trang Gia Minh dừng lại, hối hận không thôi, đáng tiếc lúc này không làm chim cánh cụt rút lui, không thể làm gì khác hơn nói: [Anh không phải có ý này.]
[Em biết rõ anh muốn an ủi em, nhưng nói em "xinh đẹp", anh lại nói không nên lời, em cũng không tin, cho nên không phải "khó coi", hầu hết mọi người đều như vậy, không đẹp cũng không xấu.]
Trang Gia Minh đọc xong tin nhắn, không khỏi nhấc chăn lên, để làm tan đi sự khô khan toàn thân. Đối diện chiếc giường lắc lư, người ở giường dưới gõ vào lan can giường, có ai đó cười trộm một tiếng, thì thầm điều gì đó.
Cậu hít một hơi thật sâu, yên tĩnh nằm xuống, trả lời: [Chi Chi, không phải như thế.]
Cậu xóa giảm từ, phải mất ba phút để gửi đi: [Xinh đẹp phân ra rất nhiều loại, khuôn mặt chỉ là một trong số đó, tính cách tốt, cũng rất đẹp.]
Chi chi trả lời thật nhanh: [Cho nên, anh mới yêu thích tính cách của Trình Uyển Ý hơn là khuôn mặt xinh đẹp của Ninh Mân?]
Cậu: [Không nên nói lung tung, anh đang nói chuyện với em một cách nghiêm túc.]
Chi Chi: [Em không có nói lung tung, cái này không phải tự anh nói sao? Em không biết cách ăn mặc, anh nói nhất định không phải em.]
Cậu: [Anh là đang miêu tả, đặc biệt không phải nói đến người kia.]
Cậu: [Ý anh là, em không cần phải để ý lời bọn họ nói đẹp hay không.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!