Chương 20: Thật ra thì rất để ý

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

Vào tháng mười một, nhiệt độ giảm từng độ một, đồng phục học sinh mùa thu mùa xuân đã phát xuống, vào tháng mười một, bọn họ nhất định phải mặc đồng phục học sinh hằng ngày, nếu không mặc mà bị trực sinh kiểm tra thấy, sẽ bị trừ điểm tác phong bề ngoài. LQĐ

Nhưng đồng phục học sinh của bọn họ thật sự rất xấu…. Có một số trường bắt kịp thời đại, phối hợp âu phục áo khoác và áo sơ mi váy caro, Nhất Trung thì không vậy, giữ truyền thống xanh da trời phối với quần áo thể thao, từng giới có hoa văn trên cánh tay làm điểm nhấn, xấu xí đến cực kỳ bi thảm.

Nhưng mọi việc đều có ngoại lệ, đồng phục học sinh xấu xí đi chăng nữa thì chỉ có người bình thường mặc mới xấu.

Chi Chi mặc đồng phục học sinh vào, phần trên và phần dưới đều dài, thoạt nhìn trông như một củ cải. Trang Gia Minh mặc vào, người cao chân dài, hoàn toàn trở thành phong cách giản dị.

Cô thấy u oán, mỗi lần nhìn cậu đi qua bục giảng, đều phải sống chết nhìn chằm chằm vào chân cậu. Ninh Mân chú ý tới niềm đam mê của cô, thường cười nhạo cô: "Sao cậu cứ mãi nhìn chằm chằm bóng lưng lớp trưởng thế?"

"Đẹp, được không?" Chi Chi hỏi ngược lại.

Ninh Nam lại nói: "Được chứ, đây chẳng phải là do cảm thấy cậu rất chú ý tới lớp trưởng à."

"Sao? Không được à?"Chi Chi không đổi lời thoại, "Còn cậu cả ngày lẫn đêm để ý tới mình, mình nói gì không?"

Trình Uyển Ý vùi đầu vào từ đơn khẽ cong môi, cô ta không thích tranh chấp với người khác, mẹ cũng luôn bảo cô ta nói chuyện nên nhã nhặn, cho nên dù Ninh Mân khiêu khích phần lớn cô ta chỉ cười một tiếng. Nhưng làm ra vẻ không thèm để ý không phải là thật sự không thèm để ý, mỗi lần Chi Chi tức giận đáp trả, cô ta lại có cảm giác hả lòng hả dạ.

"Tri Chi." Cô ta thân mật gọi, "Bút cậu còn ngòi không? Cho mình một cây."

Chi Chi thuận thế không để ý tới Ninh Mân nữa, bạn học Trình Uyển Ý có phần thanh cao không phải là giả, nhưng an phận không gây chuyện, là một người ngồi cùng bàn sống yên ổn với nhau cũng không tệ lắm, nếu so tiếp, Ninh Mân thật sự còn xứng danh "Ác nữ" hơn so với cô ta – Thêm cái dấu ngoặc kép là vì cô cảm thấy tất nhiên cô ta khiến người ta thấy chán ghét, nhưng không có lòng hại người, không tính là ác cũng không coi là độc, nhiều nhất là làm người ta ghét mà thôi.

Bên này thì không, cô ta bị xem thường, mặt vẫn không đổi sắc như cũ, cười hì hì nói: "Chỉ đùa chút thôi mà, cậu thật sự dễ tức giận quá."

Nhìn đi, hời hợt nhưng lại khiến người ta rất khó chịu. Học sinh cấp ba một ngày có hơn mười tiết ngồi học, bạn học xung quanh chính là toàn bộ cuộc sống, cho nên cô thật sự rất nhức trứng.

"Mình không thích cậu trêu, xin mời cậu sau này ngừng đùa kiểu như vậy nữa." Chi Chi nghiêm mặt nói, "Mình cảm thấy không buồn cười chút nào, lặp lại lần nữa, không buồn cười, mời ngậm! Miệng!"

Ninh Mân bị kinh hoảng, không nghĩ tới đột nhiên cô phát cáu, nhất thời không xuống đài được, xấu hổ nói: "Cậu đừng nóng giận, mình thật sự không có ý gì khác, cậu đừng nghĩ nhiều nhé."

"Miệng mọc trên người cậu, muốn nói thế nào cũng được, cậu tự quyết định chứ sao."

"Giận thật rồi." Ninh Mân rụt đầu một cái, le lưỡi với nữ sinh ngồi cùng bàn, "Nhìn miệng miệng mình này, không thể kiểm soát nổi mình."

Ngồi cùng bàn cô ta an ủi nói: "Đừng để ý cậu ta, trong mắt cậu ta chỉ có Trang Gia Minh thôi, không nhìn thấy người khác đâu."

"Suỵt, cẩn thận bị nghe thấy." Ninh Mân nghiêng đầu, lặng lẽ giơ ngón trỏ lên.

Bạn ngồi cùng bàn lẩm bẩm một câu, dời đề tài: "Ninh Mân, cho mình mượn bài tập hóa học của cậu xem tý, có mấy đề mình không làm được."

"Hai đề cuối à? Mình làm rồi nhưng làm bậy bạ, chưa chắc đúng." Ninh Mân đưa bài tập qua.

Bạn ngồi cùng bàn cười: "Cậu học hóa giỏi như vậy chắc không sai."

Ninh Mân khiêm tốn: "Thi cử là vận may, cậu tùy tiện xem qua là được."

Giọng các cô không cao không thấp, Chi Chi nghe được đôi câu vài lời, muốn oán thán một câu lại sợ hiểu lầm nên nhịn xuống, như nghẹn ở cổ họng, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là tự khuyên mình, thân là người lớn, không nên so đo với người chưa thành niên.

Đợi đến lúc chuông vào học vang lên, lực chú ý của cô lại tập trung lên việc viết chính tả tiếng Anh, nhanh chóng ném chuyện này ra sau đầu.

Nhưng Trang Gia Minh không biết nghe được từ đâu, buổi trưa trên đường xuống căn tin ăn cơm lại nói với cô: "Ninh Mân thích nói lung tung, em đừng để ý tới cô ta."

Chi Chi thật sự không phải mười sáu tuổi, rất hiểu cuộc sống con người, không thể đòi ai cũng thích, vì vậy không cần để ý quá mức cách nhìn của người bên cạnh, mình vui vẻ là được rồi.

Cô nói: "Cô ta tìm em gây phiền phức, chẳng qua là cảm thấy anh đối xử tốt với em, có chút không phục, dù sao cô ta ưa nhìn hơn em, xuất sắc hơn em, khó chịu cũng rất bình thường, em không để trong lòng."

Bạn học hai tháng, nói tranh giành tình nhân, tình địch gặp mặt hết sức đỏ mắt thì có thể có chút sớm. Nhưng cô suy bụng ta ra bụng người, trong đám nữ sinh có rất ít người không thích Trang Gia Minh, Ninh Mân chắc chắn có tình cảm với cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!