Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Chín giờ hai mươi bảy phút tối, cửa nhà họ Quan bị gõ.
Ba Quan mở cửa ra xem, kinh ngạc nói: "Gia Minh, đã trễ thế này rồi còn có chuyện gì à?" LQĐÔN
"Con đưa sách cho Chi Chi ạ, cô ấy hỏi mượn con." Một thanh niên cao cao gầy teo đi về phía cửa, mặc chiếc áo T
-shirt màu trắng thông thường và chiếc quần màu lam rộng thùng thình, mới nhìn tuyệt đối bình thường không có gì lạ. Nhưng lúc ông ngẩng đầu, gương mặt lộ ra dưới ánh đèn thì trong một trăm cô dì thì có chín mươi chín người không nhịn được phải khen một câu "Bộ dạng đứa nhỏ này thật tuấn tú,"
- còn dư lại một người chính là vợ ông.
Mẹ Quan nhìn cậu lớn lên từ nhỏ, lúc này đột nhiên nhìn thấy, vẫn bật thốt lên: "Gia Minh thật sự là càng ngày càng đẹp đó."
"Dì ạ." Trang Gia Minh lễ phép cười cười, nhắc lại lần nữa: "Con đưa sách cho Chi Chi ạ."
Mẹ Quan lập tức nhìn lên tay cậu, một quyển "Sổ tay kiến thức toán học trung học cơ sở", một quyển "Thi viết Anh ngữ trung học phổ thông max điểm," không khỏi lắp bắp kinh hãi: "Chi Chi?"
"Dạ, cô ấy nói muốn học…." Trang Gia Minh vừa muốn nói chuyện thì Chi Chi mở cửa phòng, bước ra ngoài kéo cậu vào nhà, miệng nói: "Anh Gia Minh, đừng để ý ba mẹ em, họ hoàn toàn không tin bản thân em có thể thi được."
Ba Qua há to miệng, chưa kịp nói cô không lễ phép thì đã kéo người vào trong phòng, chỉ chừa lại cho họ một cửa phòng đóng chặt. Tờ giấy A4 "Vào xin gõ cửa" dính trên cửa bay bay, băng dính phía góc bên phải bị bong ra, gấp xuống phía dưới.
Chi Chi dập cửa lại, vẻ mặt giận dữ thoáng chốc mây tan mưa tạnh, vô cùng sáng lạn: "Cảm ơn anh Gia Minh cứu mạng chó của em."
"Chuyện gì thế?" Trang Gia Minh bị cô chọc cười, đặt hai quyển sách hướng dẫn học lên bàn cô, "Hơn nửa đêm, sao lại cãi nhau với ba mẹ em?"
Chi Chi rầu rĩ ngồi phịch xuống giường, buồn bã nói: "Chuyện học phí." Nói dăm ba câu khai báo từ đầu đến cuối, cô cầu xin: "Anh Gia Minh, lời của em họ nghe không vào, nhưng rất nghe lời anh nói, anh giúp em một chút nhé."
Học sinh giỏi có đặc quyền của học sinh giỏi, từ nhỏ đến lớn, không chỉ có chú Trang vui vẻ nghe lời con, lớp phụ đạo báo danh hay không báo chưa từng có ý kiến phản đối, thậm chí sau này mẹ kế cũng vô cùng tin tưởng cậu, con gái học văn học lý, thuê gia sư phụ đạo môn nào, tất cả đều hỏi qua ý kiến người con riêng này rồi mới bàn sau.
Chớ đừng nói chi tới chỗ chú dì, đúng hai chữ: Quyền! Uy!
Trang Gia Minh suy nghĩ một lát, hỏi: "Em muốn học lớp chọn sao?"
"Muốn." Cô trả lời không cần nghĩ ngợi.
Tuy cho tới hiện giờ, sau khi cô sống lại, chưa có kế hoạch gì rõ ràng, nhưng người thường đi chỗ cao, vào lớp chọn có nhiều chỗ tốt, chẳng có đạo lý gì mà không làm.
"Chia lớp thì còn hơn một tháng, em tính chăm học hơn chút, thử xem có thể thi được không. Nếu không thi đậu, chứng tỏ thực lực của em không tốt, vậy vào cũng không có ý nghĩa, chi bằng vào lớp bình thường chăm chỉ học tập một năm, lúc lớp mười một phân khoa lại nghĩ cách vậy."
Trang Gia Minh không khỏi kinh ngạc. Cậu luôn cảm thấy Chi Chi vẫn như một đứa trẻ, học nhưng không biết vì sao lại học, ngốc nghếch u mê, hi hi ha ha, thi rớt sợ bị mắng, có rảnh thì thà lén đọc tiểu thuyết chứ không thèm học bài, nhưng hôm nay cô nói mấy lời này, hiển nhiên có kế hoạch rõ ràng cho tương lai, giống như trưởng thành trong vòng một đêm vậy.
Cậu nhìn Chi Chi, Chi Chi nhìn cậu.
Trước khi sống lại, lần cuối cùng họ nói chuyện là khi Trang Gia Minh lấy được thẻ xanh về nước. Lúc ấy, trong lòng cô kinh diễm "Mẹ ơi không ngờ ngựa tre của mày càng ngày càng đẹp trai," sau đó thì biết cậu về nước là để đính hôn với bạn gái, lại cẩn thận hỏi tình hình của bạn gái, trong đầu liền nẩy ra suy nghĩ – Người ta là con gái cưng của tổng giám đốc, gia sản hàng tỉ, tốt nghiệp trường danh giá, xinh đẹp tốt bụng, đến lượt mày không đồng ý?
Mối tình đầu đi đến nước này, nhớ tới trong lòng liền chua xót.
"Em thật sự nghĩ như vậy thì tốt lắm." Trang Gia Minh nở nụ cười, dưới ánh đèn bàn mờ ảo, vẻ mặt sáng sủa của thiếu niên trở nên cực kỳ dịu dàng, "Anh sẽ nói giúp em thử xem, nhưng…"
Cô lấy lại tinh thần: "Nhưng gì?"
"Em phải chăm chỉ học hành… Mai đi thư viện với anh." Cậu liếc tiểu thuyết ngôn tình đặt trên bàn cô, thở dài: "Ở nhà chắc chắn em học không vào."
Chi Chi: "… Không gạt anh, em vốn tính mai sẽ đi."
Trang Gia Minh tin: "Đi đọc tiểu thuyết."
Không, viết tiểu thuyết, nhưng bây giờ xem ra, viết văn làm giàu là chuyện hư vô mờ mịt, hoàn toàn không thể tiết kiệm một vạn tiền học phí nhanh được. Cô thở dài than thở: "Dù sao bây giờ cũng đổi sang ôn tập rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!