Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Đội ngũ tản ra.
Trang Gia Minh đi về phía bọn họ, vẻ mặt buồn bực: "Các cậu khẩn trương như vậy làm gì?" LQĐÔN
"Ôi vãi, có thể không khẩn trương được à?" Hàn Tông vuốt vuốt mặt, vừa rồi băng chặt quá, hơi cứng, "Phân cùng một đội với cậu chính là Tiêu Dã. Nếu cậu bị rớt xuống cậu ta vào, như vậy không chỉ nữ sinh cả trường sẽ thấp hơn cậu ta một cái đầu trước mặt cậu ta, mà lớp ta cũng phải thấp hơn lớp 16!"
Ninh Mân đứng chờ bên cạnh cũng gật đầu: "Nhìn ra được, mọi người vẫn coi hai người tương đương nhau."
Trang Gia Minh "Ồ" một tiếng, không phản ứng gì nhiều.
Sự thật chứng minh, ánh mắt của quần chúng trong sáng như tuyết, trận chung kết nhảy cao một tiếng sau, quần chúng lại tăng gấp đôi, ba vòng trong ba vòng ngoài, vây kín gió thổi không lọt.
"Bộ dạng đẹp trai đúng là được lợi quá." Giáo viên thể dục sờ sờ mặt mình, sâu sắc cảm nhận được giá trị nhan sắc chênh lệch, nhiều nữ sinh như vậy mà không có một đôi mắt nào nhìn anh, "Xếp hàng xếp hàng."
Trận chung kết chính là nhảy cao 1,8 mét, sau đó nâng lên từng cm một.
Tham gia trận chung kết tổng cộng có mười hai người, đấu vòng loại may mắn tránh được mấy nam sinh có vẻ bặm trợn tợn, vào chung kết thì không thể tránh trận đối kháng, một nam sinh trong số đó có bộ mặt khó khăn nhất, cằm sắp đâm rách ngực rồi.
"Bắt đầu." Giáo viên thể dục thổi còi.
Học sinh vây xem cũng nín thở thu liễm tiếng ồn ào, yên lặng chờ đợi. Đội điền kinh đầu tiên dễ dàng vượt qua, người thứ hai cũng qua, người thứ ba chạm phải cây sào… Thứ sáu là Trang Gia Minh.
Ánh mắt cậu rất bình tĩnh, chạy lấy đà như mấy người trước, lúc cậu nhảy bật lên áo T
-shirt tay ngắn bị nâng lên một góc, lộ ra đoạn eo gầy trắng nõn.
Ưm, quả nhiên vẫn còn thanh thiếu niên, cô dùng sức vỗ tay, nhớ ra trước khi sống lại tình cờ liếc nhìn thấy eo cậu lúc cầm đồ, đã có cơ bụng, nhất thời vô cùng nhớ nhung.
Theo sát sau người thứ bảy là Tiêu Dã, động tác hết sức gọn gàng linh hoạt, lúc nhảy qua lưng chỉ cách sào một khe hở chừng 1cm, vì thế tiếng vỗ tay vô cùng mãnh liệt.
Chi Chi cảm thán: "Đoán chừng thua."
"Đừng đề cao người khác để tiêu diệt chí khi uy phong của mình." Ninh Mân lạnh lùng nói một câu, nghiêng đầu cổ vũ, "Lớp trưởng cố lên!"
Chi Chi bĩu môi, cảm thấy ngày xưa cô ghét Ninh Mân là có lý do – Cô ta có chút thù địch, không thể hiện rõ ràng, nhưng lúc nào cũng nắm chắc thời điểm để chụp mũ cho người khác.
Vòng kế tiếp là 1,81.
Trang Gia Minh chạm phải sào hai lần, bị loại.
Toàn trường thở dài tiếc nuối.
Cậu rất bình tĩnh đón nhận kết quả, đi tới đứng bên cạnh Chi Chi, tiếp tục xem. Điệu bộ Tiêu Dã nghiêm túc hơn trước rất nhiều, tầm mắt tập trung, vô cùng hợp quy tắc chạy lấy đà rồi nhảy bật lên.
Động tác hơi mạnh, khóa tay áo vướng vào vạt áo, lúc nhảy lên kéo theo một mảng lớn. Eo cậu ta cũng nhỏ và gầy, khác ở chỗ, bên eo cậu ta xăm một từ đơn tiếng Anh, mấy chữ cái được nối liền nhau, rất khó phân biệt, nhưng hình xăm màu xanh làm nổi bật màu da trắng nõn, vô cùng gợi cảm.
Rơi xuống đất, sào tre không nhúc nhích.
Khán đài vang lên tiếng vỗ tay cực kỳ nhiệt liệt.
Tiêu Dã sửa sang lại vạt áo, vòng về cuối đội, đi được nửa đường thì bước ngang qua Trang Gia Minh, bỗng cậu ta bước chậm lại, gửi ánh mắt khiêu khích khinh thường qua.
Trang Gia Minh nhịn xuống cơn tức, làm bộ như không thấy, Chi Chi cười lạnh một tiếng, trừng lại, vô cùng lớn tiếng khen cậu ta: "Eo không tệ!"
Tiêu Dã dừng bước, nghiêng đầu qua, gằn từng chữ hỏi: "Cậu nói gì?"
"Eo, cậu, không, tệ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!