Chương 16: Chúng ta đã từng

Edit: Ngọc Hân 

Trong trí nhớ của Chi Chi, các bạn học thời học sinh cũng rất phức tạp, có thông minh, có nịnh nọt giáo viên, cũng có khôn khéo. Nhưng chờ trưởng thành hơn, quay đầu lại suy nghĩ một chút lại cảm thấy chắc là ảo tưởng, học sinh mười bảy mười tám tuổi, cho dù có chút nhỏ mọn thì cũng không quá khoa trương, chẳng qua lúc ấy cô còn nhỏ tuổi, lầm tưởng rất nghiêm trọng mà thôi.

LQĐÔN

Cho tới bây giờ.

Chi Chi đột nhiên phát hiện trí nhớ của cô mới chính xác. Thanh thiếu niên kinh nghiệm còn hạn chế, chưa chắc làm ra chuyện quá phức tạp, nhưng tính thiện ác trong con người không chút nào liên quan nhau tới tuổi tác. Ngay cả vì không hiểu chuyện, thiếu sợ hãi đối với thế giới, bọn họ làm ra chuyện còn quá phận hơn cả người trưởng thành.

Tất nhiên, số đông người không đến mức làm ra chuyện tàn nhẫn không có tính người. Ninh Mân không có ác ý mãnh liệt như vậy, nhưng Chi Chi dám vỗ ngực xác nhận, cô ta nói mấy lời "Hàn Tông nói cậu là tài nữ, nhất định có thể nghĩ ra được câu hay," tuyệt đối là một cái hố to.

Cô nhìn Ninh Mân, rồi nhìn qua Trình Uyển Ý.

Bạn học Trình rất trấn định cười cười, giọng khiêm tốn nói: "Tôi chỉ tùy tiện đọc vài cuốn sách, không chắc sẽ giúp được gì. Bây giờ đã có mấy cái rồi?"

Hàn Tông không mấy khôn ngoan, sảng lãng nói: "Còn chưa bắt đầu đâu."

Trình Uyển Ý vội nhìn Ninh Mân, cười nói: "Lớp phó nói đúng, lớp chúng ta ra sân đầu tiên, khẩu hiệu vang dội một chút mới có thể tạo ấn tượng tốt được. Như vậy, chúng ta mỗi người nghĩ ra ba câu, rồi sau đó chọn một câu hay nhất, thế nào?"

Chi Chi ngẩng đầu, như có điều suy nghĩ: Trình Uyển Ý đề nghị hợp tình hợp lý, tư thế thái độ cũng không hề cao ngạo, vậy mà cô ta đưa ra bình luận đúng chuẩn, nắm tiết tấu đề tài trong tay, chẳng khác gì là đổi khách thành chủ.

Tổn thọ mất. Cô vẫn cho rằng truyện trạch đấu đều là do tác giả mò mẫm trên jb viết linh tinh, bình thường có cô gái nhỏ nào nhiều cong cong lượn lượn như vậy, kết quả nghệ thuật quả nhiên khởi nguồn từ cuộc sống.

Là cô quá ngu ngốc.

Ninh Mân không có lý do gì không đồng ý, lại nhìn Chi Chi ngồi bên cạnh, bất chợt nói: "Quan Tri Chi, cậu cũng giúp một tay đi. Tri Chi, cái tên này đặt nghe rất có văn hóa, chắc cậu biết rất nhiều thứ."  

Nói xong lời cuối cùng, giọng nói hết sức mỉa mai, nếu như nghe nói ở năm phút trước, Chi Chi chắc chắn cho rằng là nói đùa trêu chọc không có ác ý, nhưng bây giờ cô phân biệt rõ ràng được ý vị.

"Sai, giữa hai yếu tố đó tất nhiên không hề có quan hệ logic nào cả." Cô cười cười, cũng dùng giọng đùa giỡn: "Cũng không phải mình tự đặt."

Sắc mặt Ninh Mân không thay đổi: "Nhưng rất thích hợp."

Chi Chi lười phải tranh đấu với các cô, nói cho có lệ: "Ha ha ha phải không? Ôi trời mình phải về làm bài tập rồi, các cậu cố gắng lên ha ha ha."

Lời còn chưa dứt người đã nhảy lên xe.

Nhưng sau đó cô rất tò mò, tới giờ tự học buổi tối, cô kéo Trang Gia Minh cùng đi: "Nghĩ xong khẩu hiệu chưa?"

Trang Gia Minh nói: "Không biết bỏ cuộc, phấn đấu thành công, một năm một lớp, đồng tâm hiệp lực."

Chi Chi "Hừm" một tiếng, gieo vần một hai bốn, đầu giữa không vần, văn phong thơ tứ tuyệt. Cô rất chắc chắn: "Ý tưởng của Trần Uyển Ý hả?"

Trang Gia Minh sờ cằm: "Ừ. Cô ta nói khẩu hiệu phải dễ đọc thuộc lòng mới có thể kêu vang, Ninh Mân muốn "Sấm vang chớp giật" gì đó thì văn nghệ quá, hơn nữa âm cuối là thanh bằng, khí thế sẽ hạ xuống, không thể có khí phách so với âm sắc được."

Chi Chi cười ha ha một tiếng: "Đào hầm không được còn bị bẽ mặt, đáng đời."

"Ninh Mân có vẻ hiếu thắng." Trang Gia Minh bình tĩnh nói, "Em đừng để ý tới cô ta."

Chi Chi dừng bước, ngạc nhiên nghi ngờ: "Anh đã nhìn ra?"

Đèn đường mờ mờ, đôi lông mày cao và thẳng của chàng thiếu niên khẽ nhướng lên: "Anh cũng đâu ngốc."

Chi Chi: "…." Rõ ràng là chỉ cô ngốc.

Hôm sau, diễn ra đại hội thể dục thể thao của trường Nhất Trung thành phố.

Hiếm khi không phải học hành, cũng không có tiết kiểm tra đuổi sát không buông, Chi Chi thả lỏng tinh thần ngủ tới lúc chuông báo thức vang lên mới thức dậy, từ tốn rửa mặt sau đó tới căn tin ăn sáng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!