Chương 13: (Vô Đề)

Edit: Cò Lười

Ngoài cửa, cha Quan và bác Quan đang nói chuyện phiếm.

Cha Quan cầm bao lỳ xì đưa tới: "Cho chị dâu cùng đứa bé mua chút đồ tốt."

Bác Quan bóp qua cũng biết có mấy ngàn khối, mắt ê ẩm: "Ai, anh cả, anh cả không có khả năng......"

"Anh em trong nhà, khách khí cái gì."

Cha Quan lấy ra bao thuốc lá, đưa cho anh trai một điếu thuốc, bản thân không chịu được nữa rút ra, ngậm lên miệng sung sướng: "Em nuôi một đứa, gánh nặng nhẹ hơn so với anh phải nuôi ba đứa."

Bác Quan cũng không nhịn được rút thuốc lá kẹp ở trên lỗ tai ra.

"Thật sự khó khăn, chớ gánh vác."

Cha Quan nhìn thấy cô gái nhỏ chạy tới chạy lui trên bờ ruộng: "Đó là con gái thứ hai sao? Hai đứa nhỏ có thể thể chăm sóc chúng hay không? Bằng không em đưa mẹ chúng ta ở chỗ này hai ngày?"

Bác Quan lắc đầu: "Trong nhà nhờ có mẹ giúp đỡ, cô hai ấy, anh muốn đưa con đến nhà trẻ trong thôn, trong nhà thật sự chăm sóc không được."

"Anh, không phải là người làm em trai mà nói anh, phải nuôi, anh cũng nên chờ cô hai lớn một chút, hiện tại anh cứ chăm sóc toàn bộ lũ nhỏ, nó còn không hiểu chuyện, chẳng lẽ anh cho cô lớn nghĩ? Cô lớn cũng muốn đi học."

Cha Quan không kiềm chế được, quở trách.

Bác ngượng ngùng cười cười, nói: "Vẫn phải là có một đứa con, Đại Hà, em cũng cần thêm một đứa."

"Em không sinh."

Cha Quan lắc đầu: "Anh cũng biết tâm sự của em, em chỉ muốn cho Chi Chi đi học, học lên đại học."

"Chi Chi cũng không thua kém, nhưng mà "

Bác Quan ý nghĩ sâu xa nói: "Con gái không cần phải học cao như vậy, nuôi một đứa khác, phải có một con trai."

Cha Quan khoát tay: "Không nuôi không nuôi, con gái cũng tốt vô cùng."

"Con gái không được."

Bác Quan có một đứa con trai, rốt cuộc có thể thẳng tắp lưng, lẽ thẳng khí hùng khuyên: "Con trai mới có thể nối dõi tông đường."

"Em chỉ nghĩ đứa bé có tiền đồ, tương lai."

Cha Quan theo đuổi hoàn toàn bất đồng với anh trai mình, như đinh đóng cột nói: "Em cũng muốn nó là sinh viên đại học ra trường, nếu là có thể học tiếp, em đập nồi bán sắt cũng muốn cho nó học tiếp."

Bác nhíu chặt lông mày, vẫn không đồng như cũ ý, nhưng bác Quan miệng lưỡi vụng về, bây giờ nói không ra lý do gì, không thể làm gì khác hơn là thở dài, trong lòng nghĩ, cũng may mình đã có con trai, liệt tổ liệt tông nhìn thấy Quan Gia không có tuyệt hậu sau này, cũng sẽ không trách tội người em trai này.

Bác Quan nghĩ như vậy, rốt cuộc có được chút an ủi, khóe miệng kể cả mắt lộ ra vết nhăn thật sâu: "Đi, đi xem cháu trai em đi."

Cha Quan cùng Mẹ Quan ở nhà đợi một buổi chiều, hơn bốn giờ mới vừa trở về mở tiệm.

Bác Quan đưa hai vợ chồng đi, quay đầu lại nói với mẹ già: "Mẹ, mẹ cũng không khuyên nhủ Đại Hà, không có con trai vẫn là không ổn."

Bà than thở: "Mỹ Quyên sức khỏe không tốt, hộ khẩu bọn họ vừa được tra nghiêm trong thành,"

Đây là thiết tranh tranh sự thật, bác Quan không có cách nào.

Ông đối với em rể của mình không có gì bất mãn, cảm giác thực tế là bổn phận một người phụ nữ, bởi vì phải sinh con trai liền đâm chọc chuyện em ly dị cũng không làm ra được.

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng ông cũng có một đáp án có thể tiếp nhận: "Ai, em trai số mệnh không tốt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!