Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
Chương trình dạy học của ban thực nghiệm Nhất Trung căng thẳng cấp tốc nổi tiếng, nhưng đối với Chi Chi mà nói, chút kiến thức này toàn là kiến thức cũ, ôn lại dễ dàng hơn học thuộc mới nhiều, cho nên tiết tấu cuộc sống của cô ngược lại bỗng chậm lại. LQĐ
Cô theo tiến độ học tập của giáo viên, tiện thể thử nghĩ xem rốt cuộc muốn làm chuyện gì khi mình sống lại lần nữa.
Nhưng không có đầu mối.
Có điều không sao, cô có một bóng đèn blgblg sáng trưng.
Bạn học Trang Gia Minh đời trước là người kinh doanh, cô cảm thấy có thể tham khảo, nếu như thích hợp thì có thể lười biếng làm theo.
Nhưng hai người ngồi khá xa, trong giờ học người lại đông, Chi Chi đợi hai ngày mới tìm được cơ hội.
Trong tiết thể dục, mọi người mất nửa tiết học học xong tư thế chạy bộ, còn dư hai mươi phút chính là hoạt động tự do. Mấy nam sinh hăng hái bừng bừng cướp quả bóng rổ rồi gọi Trang Gia Minh cùng đi.
Chi Chi cắt ngang: "Cho mình mượn lớp trưởng một lát."
Mấy nam sinh lộ vẻ mặt không có ý tốt, ồn ào nói: "Tìm lớp trưởng làm gì?"
"Nói chuyện cuộc sống." Chi Chi thuận miệng đáp.
Cho nên bọn họ càng hăng hái hơn, vỗ vai Trang Gia Minh, ý tứ sâu xa gằn từng chữ: "Cuộc sống đó…."
Chi Chi "Ơ" một tiếng, thẳng thẳn nói: "Các bạn đây là giọng điệu gì thế, cho rằng mình muốn tỏ tình ư? Mình ngốc à? Đi đi, đừng cản trở mình, mình có chuyện nghiêm túc."
Cách phá giải mập mờ tốt nhất chính là đánh thẳng vào, tự cô đâm vào hai chữ "Tỏ tình,"tất cả yêu ma quỷ quái không chỗ che giấu, ngược lại là các nam sinh xin lỗi, ngoảnh qua nói: "Lớp trưởng, bọn tôi chờ cậu."
"Không cần, các cậu chơi đi." Trang Gia Minh lắc đầu một cái, đi trước tới phòng sinh hoạt cạnh hành lang.
Chi Chi đi theo, lẩm bẩm nói: "Nói chuyện đứng đắn mà làm như diễn phim Thơ ngây 2 không bằng."
Trang Gia Minh nghiêng đầu nhìn cô, không khỏi thấy buồn cười. Năm học lớp 6 tiểu học, giữa nam sinh và nữ sinh giao du là có chút vi diệu rồi, ba chữ nói yêu thương là một cấm kỵ kích thích, vừa cấm kỵ lại hướng tới, vừa lặng lẽ lại trưng ra, cậu nhận được rất nhiều thư tình, cũng đối mặt với rất nhiều lần trêu ghẹo.
Vậy mà, số lần nhiều hơn nữa cũng không cách nào quen được, mỗi lần gặp chuyện giống nhau, cậu vẫn cảm thấy lúng túng như cũ, bối rối và ngượng ngùng. Nhưng hình như Chi Chi lại không cảm thấy như thế, ngay trước mặt nhiều người như vậy mà cũng có thể nói ra từ cấm kỵ trong lòng hiểu mà không nói.
Chắc vẫn chưa trưởng thành. Cậu nghĩ vậy, hỏi: "Em muốn nói gì với anh?"
Chi Chi chăm chú nhìn cậu, Trang Gia Minh tùy tiện dựa vào vách tường xám trắng loang lổ, một luồng ánh sáng từ trên song cửa chiếu vào, bụi bặm trôi lững lờ, giống như mỹ cảm mộng ảo.
Trên thực tế, đây chính là một cuộc đối thoại xuyên thời gian.
"Nếu như có một ngày anh trở lại lúc bảy tuổi, chuyện anh muốn làm nhất là gì?"
Bầu không khí nghiêm túc như vậy, vấn đề lại ngây thơ thế này, quả thật giống như đang trêu cợt người khác. Nhưng Trang Gia Minh suy nghĩ một lúc, nghiêm túc suy nghĩ rồi thật sự trả lời: "Ở với mẹ nhiều hơn."
Đây là câu trả lời ngoài dự tính nhưng lại hợp tình hợp lý, Chi Chi gật đầu một cái, hỏi tiếp: "Trừ chuyện đó ra?"
"Trông chừng Vượng Tài, không để nó chết."
Tâm trạng Chi Chi bỗng chùng xuống.
Vượng Tài là một chú chó quê bà nội Trang từng nuôi, trước đây Chi Chi và Trang Gia Minh rất thích, thườn ngày hay đi chơi với nó, cực kỳ cực kỳ đáng yêu. Nhưng chưa được hai năm, chó nhỏ chết vì ăn nhầm lạp xưởng tẩm độc. Lúc ấy họ đang học tiểu học, giờ tan học về nhà, tất cả mọi chuyện đã xong xuôi, ngay cả nhìn mặt nó lần cuối cùng không có.
Trang Gia Minh thấy cô không nói lời nào, suy nghĩ một lúc lại nói: "Anh chưa sưu tập đủ bộ thẻ gấu mèo."
Đầu Chi Chi đầy vạch đen, chợt lấy lại tinh thần: Cũng đúng, cô nói là bảy tuổi, bảy tuổi thì có thể làm gì được chứ. Cô thở dài, tổng kết nói: "Anh muốn bù đắp nuối tiếc."
"Ừ." Cậu gật đầu một cái, trong hiện đầu lên khuôn mặt tái nhợt của mẹ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!