Chương 11: Thiếu

Edit: Cò Lười

Beta: Hà

Sau khi nhốn nháo hoảng loạn buổi sáng kết thúc, Chi Chi làm thẻ học sinh mất một trăm đồng, dẫn theo ba mẹ đến phòng ăn ăn sáng, ban đầu hai người bọn họ không muốn: "Chúng ta trở về ăn bát mì là được."

"Ba mẹ trở về cũng mấy tiếng? Ít nhất là một tiếng." Chi Chi bất tri bất giác lại lấy ra khí thế của mười năm sau dạy dỗ ba mẹ không cần phải tin lời đồn, nói thầm với bọn họ: "Tuổi đã cao, cũng không biết chú ý dạ dày của mình, chờ các người già rồi sẽ hối hận không kịp."

Ba mẹ Quan gia: "......"

Trang Minh Huy nén cười: "Chi Chi là quan tâm hai người thôi, trưởng thành rồi."

"Ba." Trang Gia Minh bất ngờ hỏi: "Buổi tối ba ăn cái gì?"

Trang Minh Huy: "..."

Lần này đến lượt vợ chồng Quan Gia cười.

Mẹ Quan nói: "Gia Minh đừng lo lắng, tối hôm nay ba cháu ăn chung với chúng ta."

"Đúng vật, bớt can thiệp vào chúng ta, quản tốt chính các con là được."

Các gia trưởng từ chối đề tài này, bắt đầu dạy dỗ bọn họ học tập tốt, chuyên tâm đi học.

Sau khi ăn xong, ba gia trưởng mang theo bụng đầy lo lắng về nhà, Chi Chi và Trang Gia Minh lại đến phòng học số một, buổi chiều có buỗi lễ tựu trường, nhiều chuyện lắm.

Phòng học lớp mười ở số một tầng bốn, cũng chính là tầng cuối, đi từ trên cầu thang, đầu tiên là hai phòng làm việc của giáo viên, sau đó là bốn phòng học, bên cạnh còn lại là toilet và một cầu thang khác.

Lớp một ở bên cạnh văn phòng.

Còn chưa tới một giờ, trong phòng học đã tới không ít người, bàn ghế ngổn ngang, Trình Uyển Ý cầm bản kê khai, đang ghi tên, nhìn thấy bọn họ tới đây đã nói: "Chủ nhiệm lớp đã tới, nói nữ sinh quét dọn vệ sinh, nam sinh đi dọn sách."

"A, Trang Gia Minh." Có một nam sinh ôm một chồng sách thật dầy đi vào, nhìn thấy hắn lập tức nói: "Mau cùng mình đi xuống lấy sách, không có mấy người, nặng chết mình rồi."

Trang Gia Minh lập tức đi xuống giúp anh.

Chi Chi thấy trong góc còn có khăn lau, cầm khăn lau bệ cửa sổ, bên cạnh có một nữ sinh tết tóc đuôi ngựa thấy cô: "Quan Tri Chi, cậu cũng ở lớp này sao."

"Đúng vậy." Chi Chi trả lời một chút, bệnh cũ lại tái phát —— cô em này gọi là gì?

Nữ sinh tiếp tục nói: "Lớp chúng ta giống như chỉ cậu, Trang Gia Minh, mình, Hàn Tông, Trình Uyển Ý là bốn người một trường học, người khác cũng không nhận ra."

Chi Chi nghĩ tới, nam sinh mới vừa rồi gọi Trang Gia Minh đi tên là Hàn Tông, hỏi tới đề như vậy, cô ấy tên là gì?

Cuối cùng là Trình Uyển Ý gọi ra tên của cô ấy: "Vương Thi Di, đừng có dùng ướt khăn lau, tất cả đều là nước đọng."

Tên get!

Vương Thi Di làm bộ không nghe thấy, thì thầm trong miệng: "Thôi đi, lại sai bảo người."

Chi Chi bị đâm trúng điểm buồn cười, lập tức vui vẻ.

Các học sinh lục tục đến, một giờ chiều, trong phòng học đã ngồi được tràn đầy, Chi Chi vụng trộm đếm, phát hiện ban bọn họ có ít nhất sáu mươi người.

Chủ nhiệm lớp đi vào, là một phụ nữ trung niên có chút mập, khuôn mặt tròn trịa, đeo mắt kính: "Mọi người ngồi đi, không được nói nữa."

Các học sinh khẽ yên tĩnh chút, nhưng còn có người cắn lỗ tai.

Bà đi lên bục giảng, vỗ bàn một cái: "Trật tự." Giọng của bà không cao không thấp, không nhẹ không vang, cũng sẽ không làm học sinh cảm thấy dịu dàng dễ bắt nạt, cũng sẽ không quá hung ác dọa người chạy, đúng mực đắn đo phải đặc biệt tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!