Sau bữa tiệc tối, Mộc Tiểu Thụ ngã bệnh. Người chưa bao giờ sinh bệnh, một khi đã bệnh thì thể nào cũng nghiêm trọng, tổn thương cơ bắp động đến xương cốt.
Cô phát sốt liên tục, ban đầu khó khăn lắm nhiệt độ mới giảm xuống thế nhưng đến ban đêm lại tăng cao, cứ thế lặp đi lặp lại. Trong một ngày, thời gian cô tỉnh táo rất ngắn, phần lớn thời gian cô đều bị nhốt trong cõi mộng màu đen.
Trong giấc mộng vĩnh viễn là đêm tối, khu vườn sâu thẳm, bóng cây lay động, pháo đài cổ kính thời trung cổ, con quỷ hút máu mặc đồ đen cắn động mạch cô hút máu cô, bên cạnh hắn là thi thể nằm chồng chất.
Cô muốn vùng vẫy thoát khỏi sự ràng buộc của con quỷ, nhưng không ngờ con quái vật cáu kỉnh kia liền chặt đứt tay cô.
Cô đột ngột bừng tỉnh, mồ hôi đầy mặt.
Lúc tỉnh dậy cô sẽ ngây người nhìn chằm chằm trần nhà, lá cây lòa xòa ngoài cửa sổ chiếu rọi cái bóng của chúng trên trần nhà. Cái bóng hòa lẫn cùng vầng sáng nhảy nhót trên trần nhà, nhịp điệu kia tựa như đồng hồ cát, từng chút một chảy đi thời gian.
Bác cả và bác hai đến thăm cô hai lần, hai người cô cũng tới một lần. Mộc Trạch Bách sau khi học bổ túc xong thường xuyên sẽ đến phòng cô trò chuyện với cô. Cậu còn chưa đến tuổi dậy thì, bộ dạng trắng trẻo mũm mĩm tựa như cừu con ngoan ngoãn. Âm thanh của cậu cũng êm ái như vẻ bề ngoài, mỗi lần nói chuyện đều luôn mở đầu "Chị hai". Cô nằm trên giường, lắng nghe bên tai "Chị hai em hôm nay sao rồi" "Chị hai thế này thế kia", bỗng nhiên cô cảm thấy cứ nằm vậy cả đời cũng không phải là chuyện xấu.
Người tới thường xuyên nhất chính là Mộc Lạc Kỳ. Giọng cô líu ríu, giống như súng máy bắn không ngừng.
"Mộc Tiểu Thụ, em muốn đóng vai Lâm muội muội hay sao hả, lại bệnh thành thế này?"
"Bữa tiệc hôm đó em chạy đi đâu, chị tìm khắp nơi mà chẳng thấy em. Hai cô đưa Diệp Tử và An Ni về trước, nếu không phải họ gọi điện nói em đã về nhà thì chị đã sốt ruột sắp chết rồi."
"Cái con nhóc chết tiệt này đừng có chạy loạn được không hả, nhà họ Tiêu hắc bạch lẫn lộn, em ở địa bàn người ta làm càn không sợ bị bắt sao?!"
"Nói đi đêm đó em có gặp được anh chàng nào vừa ý không? À, không nên hỏi em điều này, phái nam chưa kết hôn của cả bữa tiệc toàn là những người lớn tuổi hơn em nhiều, thật không biết hai cô nghĩ thế nào, muốn mang chim non đi bán mình sao…"
"Chị em gặp được một đám trai đẹp! Đương nhiên, chị chẳng thích ai cả, nhưng bọn họ đều quỳ gối dưới chân chị đấy."
"Sắc mặt bế tắc này là sao hả? Không phục ư? Không phục thì mau chóng khỏi bệnh đi, sau đó so sánh sức quyến rũ với chị. Nhưng cho dù em vào thời kỳ tươi đẹp nhất, chị vẫn chắc chắn là người chiến thắng…"
Trong mê man, Mộc Tiểu Thụ đẩy khuôn mặt Mộc Lạc Kỳ ở đầu giường sang một bên, dùng âm thanh khàn khàn chán ghét nói: "Ồn muốn chết."
Mộc Lạc Kỳ nghe được tiếng cô, liền ngồi thẳng lưng: "Tỉnh rồi?" Cô liền bưng chén cháo từ trên bàn, múc một muỗng sau khi thử độ nóng thì đưa tới bên miệng cô, "Ăn một chút đi, cháo cải thìa thím Dương nấu đó, ngon lắm."
Mộc Tiểu Thụ chầm chậm nuốt cháo. Độ nóng của cháo vừa đúng, hương vị thanh đạm, lan tràn sưởi ấm từ dạ dày tới trong lòng.
"Tiểu Thụ em có khó chịu ở đâu không? Mũi còn nghẹt không? Năm nay sao nhiều lang băm vậy hả?" Mộc Lạc Kỳ nhìn dáng vẻ đáng thương của Mộc Tiểu Thụ cố sức hít hít cái mũi đỏ, trong lòng cô mắng tất cả bác sĩ nhiều lần.
"Không sao, em khỏe hơn rồi." Âm thanh Mộc Tiểu Thụ mang theo giọng mũi dày đặc.
"Rõ ràng nhìn khó chịu mà, ở đây lại không có ai khác, em giả vờ chịu đựng cho ai xem hả…"
"…"
Thật sự không sao cả. Nhưng cô bỗng nhiên phát hiện, thì ra cũng có người luôn kiên trì tìm kiếm cô sau khi cô biến mất. Nhận thức này khiến cô có phần rung động và cảm động. Khu vườn sâu thẳm khủng bố kia, hình như cũng không đáng sợ như vậy.
Lần bệnh này kéo dài hơn một tháng. Lúc Mộc Tiểu Thụ có thể xuống giường thì đã đến cái đuôi của mùa hè. Trận bệnh nặng này khiến cô vốn đã gầy nay lại yếu ớt giống như tờ giấy có thể bị gió thổi đi bất cứ lúc nào.
Sáng hôm nay, cô đeo bàn vẽ trên lưng đi ra ngoài. Cô chỉ muốn rời khỏi nhà, hít thở một chút không khí bên ngoài, vì thế cô chầm chậm bước đi trên con đường trong Quỳnh Tạ mà không có mục đích.
Một phần của Quỳnh Tạ đã bị cô ném vào sổ đen, cả đời này không muốn chạm vào nữa. Cô dứt khoát ra khỏi Quỳnh Tạ, đi về phía ngọn núi nhỏ ở phía Nam.
Vùng núi phía Nam không cao lắm, có một sườn núi nhỏ cảnh sắc tuyệt đẹp, yên tĩnh thanh bình, là nơi cô thích đến nhất.
Mộc Tiểu Thụ thở hồng hộc đến sườn núi kia, lưng đeo bàn vẽ theo trí nhớ đi về phía cây đa. Ai ngờ vừa đến nơi thì trông thấy dưới tàng cây có một giá vẽ, xem ra đã có người giành trước địa bàn quý báu của cô.
Bên chân giá vẽ có mấy bản phác họa nằm rải rác, một cái hộp bút bằng thép, cùng với mấy cây bút chì chưa kịp cất lại. Chủ nhân giá vẽ chắc là tạm thời rời khỏi.
Cô tò mò tiến đến giá vẽ nhìn xem, thấy trên đó có một bức phác họa, trên đó vẽ một tòa nhà bằng bút máy. Họa sĩ vẽ rất đẹp, đường nét lưu loát, dùng bút súc tích, cả kiến trúc trên trang giấy dựa vào yếu tố thứ hai mà tạo ra động lực để phát huy.
Dưới góc phải của bản vẽ viết một chữ "Kì", ngòi bút tự nhiên phóng khoáng. Hóa ra tác giả bức tranh họ Kì, cô suy nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!