Thời tiết càng ngày càng nóng, kỳ thi cuối kỳ sắp đến.
Bởi vì kết quả chia lớp đã xác định, kỳ thi lần này sẽ không tính điểm Văn Lý. Các học sinh bị Văn Lý tra tấn rốt cuộc trông mong mùa xuân đến, thoải mái chuẩn bị chào đón kỳ thi không áp lực nhất trong giai đoạn cao trung này.
Đương nhiên, Mộc Tiểu Thụ không hề thoải mái. Bởi vì cho dù là khoa Lý hay khoa Văn, môn Toán đều đưa vào tổng điểm.
La Dương Dương cuối cùng chọn khoa Lý, bởi vậy đặc biệt quý trọng thời gian cuối cùng ở bên Mộc Tiểu Thụ. Nhưng mà, Mộc Tiểu Thụ lại không cảm kích mà kính dâng thời gian cuối cùng cho môn Toán.
"Lạc Phân, đừng nhìn nữa, nhìn sách Toán mãi cũng không biến ra được đóa hoa đâu." La Dương Dương hờn tủi giữ quyển sách giáo khoa của Mộc Tiểu Thụ.
"Chờ một chút, xíu nữa là xong rồi, để tôi nhìn hàm số chương bốn một lần." Mộc Tiểu Thụ vừa xem sách giáo khoa vừa sao chép đề bài vào vở. Quyển vở của cô chi chít đầy ký hiệu. Trong đó phần lớn đều là do Trình Dực Dương giúp cô vạch ra những đề bài trọng điểm và những đề cô thường làm sai.
La Dương Dương nhìn quyển vở Toán đặc biệt của Mộc Tiểu Thụ, chép miệng: "Cậu rõ ràng đâu có ngốc, sao lại cứ xoắn xuýt không biết làm mấy bài này?"
"Cám ơn cậu không hề nghi ngờ chỉ số thông minh của tôi." Tốc độ múa bút thành văn của Mộc Tiểu Thụ không giảm tí nào.
La Dương Dương lật sang lời chú giải do Trình Dực Dương viết, không khỏi hâm mộ nói: "Chậc chậc, thánh học yêu thương cậu ghê."
"À, Dương Dương nếu không cậu thử thi toán bằng điểm tôi đi, như vậy thánh học cũng sẽ yêu thương cậu."
"…Thôi đi, tình thương của thánh học tôi không nhận nổi đâu."
Từ sau hôm chạy xe ở Bàn Sơn, Mộc Tiểu Thụ không thấy bọn Tả Trọng đâu nữa. Nghe nói Viên Tử bị anh trai cậu ta hung hăng giáo huấn một trận, Tả Trọng cũng bị cấm cửa. Lý do bị giáo huấn là mang con gái ra ngoài chơi lại không có cách bảo vệ tốt cho người ta, quả thực sỉ nhục đàn ông. Vì thế Mộc Tiểu Thụ cảm thấy rất áy náy.
Ba và anh trai Tả Trọng đều rất hung dữ, Mộc Tiểu Thụ không dám tùy tiện đến nhà. Vì thế cô chạy tới dưới lầu nhà Minh Sùng.
Minh Sùng buồn cười nhìn Mộc Tiểu Thụ khẩn trương: "Có gì áy náy chứ, vốn là bọn tôi không lo lắng chu đáo."
"Thực ra là lỗi của tôi, nếu tôi cẩn thận một chút thì tốt rồi." Lời nói của Minh Sùng lại khiến Mộc Tiểu Thụ xấu hổ hơn, "Tôi còn phá hỏng xe đạp leo núi của cậu…" Càng nói cô càng chột dạ.
"Không phải lỗi của cậu, là đám người kia không có mắt. Xe tính là gì chứ, cho cậu làm hỏng một tá xe đạp cũng không thành vấn đề."
"Vậy sau này các cậu còn đưa tôi đi chơi không?" Mộc Tiểu Thụ dè dặt nói ra trọng điểm.
Minh Sùng cười ha ha: "Thụ Nhi, không có cậu thì ai tới phụ trạch bắt nạt Trọng Tử đây."
Tảng đá trong lòng Mộc Tiểu Thụ rơi xuống.
Ba ngày thi cuối cùng rốt cuộc kết thúc.
Chấm dứt môn thi cuối cùng, đầu óc Mộc Tiểu Thụ đã hơi choáng váng, toàn thân thả lỏng kết quả lại bắt đầu lo lắng về buổi chiều đầu tiên thi toán. Cô thật sự không có can đảm đối chiếu đáp án với Trình Dực Dương, vì thế vừa ra khỏi trường thi, cô không quay về lớp học mà ra khỏi cổng trường.
Hơn bốn rưỡi chiều, nhà họ Mộc thường thường im lặng ngột ngạt lại có không ít tiếng người. Mộc Tiểu Thụ vừa bước vào huyền quan đã thấy Mộc Lạc Kỳ ăn mặc trang trọng.
Mộc Lạc Kỳ hiếm khi mặc chiếc đầm lưng trần màu đỏ dài tới mắt cá chân, mang đôi giày cao gót thủy tinh mười một tấc. Điều khiến người khác vỡ quai hàm là, Mộc đại tiểu thư bình thường không hề tô son thoa phấn thế mà lại, trang, điểm.
Mộc Tiểu Thụ to miệng bất giác thốt lên: "Chị, chị muốn đi…xem mắt hả?"
Hai bên trán Mộc Lạc Kỳ nổi lên gân xanh nho nhỏ: "Sao em về sớm thế?"
"Đừng nói sang chuyện khác! Là xem mắt phải không xem mắt phải không xem mắt phải không…"
Không đợi Mộc Lạc Kỳ trả lời, Mộc Tiểu Thụ đã bị hai người cô túm vào.
"Lạc Phân à, mau vào thay quần áo, lát nữa chúng ta phải tham dự một bữa tiệc tối. Ở đây có nhiều váy con cứ tùy ý chọn một cái." Mộc Tâm Nhụy hưng phấn cầm váy ướm lên người Mộc Tiểu Thụ.
Mộc Tiểu Thụ đờ đẫn nhìn xung quanh, ngạc nhiên phát hiện hai cô chị họ cũng ở đây. Bọn họ đều ăn mặc lễ phục trang trọng, trang điểm xinh đẹp, làm nổi bật Tiểu Thụ nhạt nhẽo tựa như thôn phụ làng quê.
"Cô ơi, đây là tiệc tối gì ạ? Tại sao lại ăn mặc thế này?" Mộc Tiểu Thụ nhịn không được hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!