Nắng mai xuyên qua khe hở bức màn chiếu vào phòng ngủ.
Mộc Tiểu Thụ thức giấc bởi ánh nắng mặt trời, cô thoải mái duỗi lưng. Mỗi một chi tiết trong phòng ngủ đều bố trí thỏa đáng, mặc dù cô ngủ ở đây lần đầu tiên, nhưng lại cảm thấy vô cùng thân thiết, tựa như một viên gạch một cái bàn một cái ghế thậm chí là từng cái áo gối đều là làm theo yêu cầu của cô.
Cô kích động lăn lộn trên giường, dưới người êm ái giống như kẹo bông. Kì tiên sinh của cô quả nhiên còn nhớ cô thích những thứ mềm mịn nhất.
Lúc Kì Tấn Khiêm mở cửa đi vào, anh trông thấy Mộc Tiểu Thụ đang nằm trên nệm vui sướng. Tấm chăn tơ tằm đã bị đạp rơi xuống đất, mà người nằm trên giường lại không nhận ra.
Cô gái đang chơi vui vẻ chợt nghe được động tĩnh ở cửa, vội vàng ngồi dậy. Cô ngẩng đầu trông thấy người mình yêu đang đứng tại cửa, vì thế cô vội vàng vuốt thẳng mái tóc dài rối bù, ho nhẹ một tiếng tỏ vẻ điềm tĩnh nghênh đón tầm mắt của anh.
Thế nhưng anh chẳng thể nào bình tĩnh nổi. Người con gái trên giường chỉ mặc bộ đồ ngủ bằng tơ mỏng manh, bởi vì động tác quá mạnh mà cổ áo hở ra, để lộ phần lớn da thịt trắng nõn ở ngực cùng với nửa bờ vai trơn bóng. Nhưng cô lại không nhận ra chút nào, con ngươi tràn ngập ánh nước mang theo vẻ ngây thơ vô tội mới vừa thức giấc từ sáng tinh mơ, cào thẳng đến nơi sâu nhất trong lòng anh.
Anh đau đầu vỗ trán, thất sách, thật là quá thất sách mà. Đêm qua nên ăn cô luôn, sau đó từ trong ánh nắng ban mai nhàn nhạt nhìn thấy cô từ từ tỉnh giấc trong lòng anh.
Hối hận không lối thoát.
Có điều, dù sao cũng có biện pháp khắc phục.
Anh thản nhiên đi về phía cô, giơ ngón tay chỉ vào cổ cô, nhíu mày hỏi: "Chỗ này sao vậy?"
Cô chấn động bởi sắc mặt nghiêm túc của anh, giơ tay sờ cổ mình: "Cổ em có gì sao? Chẳng lẽ mọc mụn?" Sống tại Hồng Kông lâu rồi, vừa sang đại lục nên chưa thích ứng với khí hậu chăng?
"Anh xem xem." Anh đã quỳ một gối trên giường, hai tay vịn vai cô, "Hình như là một cái mụn."
Cô sốt ruột: "Thật là mụn hả? Nhiều không? Mọc mấy cái?" Trời ơi cô lại mọc mụn sao?! Quả nhiên dạo này dưỡng da sơ sài.
Anh tiến lại gần mấy phần, nghiêm túc xem xét: "Là mụn. Không nhiều lắm."
Cô thở phào nhẹ nhõm, lại cảm thấy cần cổ hơi ngứa, ngẩn ngơ một lúc mới nhận ra xúc giác mềm mại kia là cái gì, thế là cô hơi ngượng ngùng: "Này, anh làm gì đấy."
Anh hôn lên cần cổ mịn màng của cô, âm thanh trầm thấp: "À, giúp em xem thử coi có cách nào làm mất mụn không."
Bộ não cô chậm mấy nhịp, âm thanh có phần mơ màng: "Vậy cũng được?"
"Ừm, anh đã lừa em hồi nào." Anh ôm eo cô, nhẹ nhàng vuốt ve.
"Ngứa, anh buông tay." Cô vươn tay bắt lấy bàn tay anh đặt bên hông mình, tay chân dùng sức, nhưng lại bất cẩn nạy ra điểm tựa của đầu gối anh.
Anh mất thăng bằng ngã trên giường, tiện thể kéo cô ngã trên giường theo.
Cô vừa muốn ngồi dậy, lại nghe được tiếng kêu đau của anh, hình như cú vừa rồi làm đau đầu gối anh.
"Anh sao rồi?" Cô không dám nhúc nhích, sợ đụng phải chỗ đau của anh, "Đầu gối đau không?"
Cánh tay anh ra sức, xoay người nhốt cô trong cánh tay mình.
Một người nằm ngửa trên giường, tóc tai lộn xộn, quần áo không chỉnh tề, nhưng trong ánh mắt chỉ quan tâm người trước mắt có bị thương hay không. Người còn lại thì từ trên nhìn xuống, ánh mắt u tối, tâm tư nhảy nhót, thầm nghĩ nên làm sao ăn sạch người dưới thân.
Cô chìa tay định xoa xoa đầu gối anh, tay còn chưa chạm đến đầu gối thì cảm thấy một dòng lực mạnh mẽ dồn về phía cô. Cô còn chưa kịp hô lên thì bờ môi đã bị che phủ. Môi lưỡi quấn quýt tràn đầy mùi vị của anh.
Anh vừa làm chuyện xấu, vừa tỏ vẻ tốt bụng giải thích: "Đầu gối đau quá, chống không được, em cho anh dựa nhờ một tí."
Cô bị hôn đến mức mơ màng, nhưng ngay lập tức hiểu rõ. Lúc này lông mày dựng thẳng: "Anh lừa em!"
Anh phớt lờ, chỉ làm nụ hôn này sâu thêm.
Hai người quấn quýt chặt chẽ, cô vừa xấu hổ lại buồn bực, nhưng trong lòng lại chẳng kháng cự chút nào. Trước mắt là người cô yêu, cũng là người yêu cô, nếu đã yêu nhau thì có gì không thể? Nhưng cô trúc trắc lại không có kinh nghiệm, ngượng ngùng chẳng biết giải thích ra sao, cảm xúc dâng tràn lại hợp thành một câu lên án: "Anh chỉ biết ức hiếp em!"
Anh cúi đầu mỉm cười: "Nói bừa, anh đâu nỡ ức hiếp em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!