Chương 39: Arbre

Hồng Kông.

Hà Phỉ Phỉ đứng tại CBD tầng cao nhất của một tòa cao ốc thương nghiệp, cô nhìn qua cửa sổ kính chỉnh sửa lại bề ngoài.

Cửa sổ kính rọi ra khuôn mặt xinh đẹp của một cô gái trẻ tuổi —— tia nắng đã thu hết vào tóc mai, bộ đồ công sổ cắt may vừa người không một nếp nhăn, đôi giày cao gót cùng màu nổi lên tia sáng hình cung xinh đẹp.

Vẻ ngoài gọn gàng, ăn mặc chỉnh tề. Tốt lắm. Cô tự cho mình 85 điểm.

Tuy nhiên dù ngoại hình đẹp cũng không thể giảm bớt nỗi lo âu trong lòng, vì thế cô theo bản năng nắm chặt túi tài liệu trong tay. Bên trong chứa bằng cấp chứng nhận khiến cô tự hào cùng với kinh nghiệm thực tập khiến người ta khen ngợi.

Cô luôn biết mình là người nổi bật trong những người cùng lứa —— nếu không, cô cũng không thể từ trong ba ngàn ứng viên xuất sắc, vượt qua muôn vàn cửa ải trở thành người duy nhất đứng tại đây.

Nhưng nhận thức này vẫn không thể loại bỏ nỗi lo trong lòng cô giờ phút này. Cô đang chờ đợi cánh cửa trước mặt mở ra, chờ gọi đến gặp người kia ở sau cánh cửa.

Tưởng tượng lúc này cách người kia gần như vậy, cô không thể kiềm chế nhịp tim dồn dập.

Bốn năm khoa chính quy, cô nghe được truyền kỳ về người kia mà trưởng thành, dùng tất cả tin tức có liên quan đến người kia làm lương thực tinh thần —— tuy rằng tin tức công khai về người kia luôn âm thầm và hạn chế.

Cô lục lọi tất cả tài liệu, nhưng ngay cả một tấm ảnh rõ ràng của người kia cũng không tìm ra. Tấm ảnh duy nhất được chụp là khi người kia đạt giải nhà thiết kế hàng đầu Trung Quốc sau tuần thời trang Paris. Trong ảnh, người kia chỉ lộ ra một phần ba nét mặt nghiêng. Mặc dù vậy, cô vẫn xem tấm ảnh kia như là vật báu.

Hiện tại, cô sắp sửa gặp được thần tượng của mình. Trái tim như nổi trống, cô rất khẩn trương làm sao đây?

Cửa mở, một cô gái tóc nâu cao gầy đi ra. Cô gái kia gật đầu với cô: "Cô có thể vào rồi."

Cô khẩn trương đến nỗi đầu lưỡi run lên, không nói ra được một câu hoàn chỉnh: "Tôi…tôi…" Người kia có điều kiêng kị gì không? Cô làm sao mới có thể để lại ấn tượng tốt cho người kia? Người kia…

Cô gái tóc nâu cười với cô: "Đừng khẩn trương như vậy, đây chỉ là lần gặp mặt đơn giản. Chúng tôi đã xem băng ghi hình của cuộc phỏng vấn, trong năm vòng phỏng vấn biểu hiện của cô rất tuyệt."

Trái tim cô thoáng bình tĩnh lại.

Bỗng dưng, cô gái tóc nâu nháy mắt với cô: "Có điều, cô phải chuẩn bị tâm lý cho tốt."

"Tại sao?" Trái tim vừa thả lỏng liền treo trên cao lần nữa.

"Cẩn thận một chút." Cô gái tóc nâu cong bờ môi đỏ mọng khêu gợi, "Đừng bất cẩn yêu thương cấp trên của cô. Ở đây có rất nhiều cô gái đều đánh mất trái tim vì người kia đấy." Dứt lời cô gái bước đi duyên dáng.

Cô ngẩn ngơ tại chỗ, hai má ửng đỏ từ lâu.

Cánh cửa vẫn mở ra, xuyên qua khe cửa có thể nhìn thấy tia nắng sáng rực trong phòng. Cô âm thầm cổ động chính mình, cất bước đi vào.

Tia sáng bên trong rất đẹp, cửa sổ sát đất to lớn giữ lấy một phòng nắng ấm, trong mảnh đất đầy nắng có chiếc bàn gỗ lim lẳng lặng nằm trong góc, có một người ngồi phía sau bàn đưa lưng về phía cửa.

Người kia nghe được tiếng động ở cạnh cửa, quay ghế xoay lại. Khuôn mặt trắng nõn chưa trang điểm, nhưng không có vẻ đẹp nhân tạo nào có thể sánh bằng, con ngươi đen láy thấm nước tựa như bút mực thuần chất nhất, chất chứa vẻ cổ điển sâu sắc thời xưa. Mái tóc dài mềm mại xõa xuống, chạm đến vòng eo của chiếc váy dài cổ chữ V màu xanh nhạt, còn vừa đúng tại hình cong của vòng eo mà hơi xoăn lại, khó khăn lắm quấn qua cánh tay thon dài trắng nõn.

Rõ ràng là mỹ nhân bước ra từ bức tranh sơn thủy cổ điển, nhưng khi chạm đến ánh mắt của người đó, khóe môi hơi cong lên, trong nháy mắt lộ ra ngũ quan thanh tú, ba phần khiêm tốn, hai phần dịu dàng, năm phần duyên dáng và giỏi giang.

Người kia vươn tay phải về phía Hà Phỉ Phỉ, gật đầu nói: "Cô Hà phải không? Tôi là Mộc Tiểu Thụ, tổng giám đốc của Arbre, rất vui được làm việc với cô."

Hà Phỉ Phỉ dâng trào cảm xúc, vươn hai tay nắm lấy bàn tay Mộc Tiểu Thụ, thốt lên: "Đàn chị, có thể đi theo chị học tập là vinh hạnh lớn nhất của em." Nói xong cô mới phát hiện cho dù là cử chỉ hay lời nói đều vô cùng thiếu lễ độ, cô không khỏi mặt đỏ tía tai, hận không thể chui xuống hố ngay lập tức.

Mộc Tiểu Thụ hơi kinh ngạc, ngay sau đó mặt mày cô tươi tắn: "Trùng hợp quá, chúng ta cùng là sinh viên của đại học G. Học tập tôi không dám nhận, ngược lại sau này tôi phải nhờ em chiếu cố nhiều hơn."

Hà Phỉ Phỉ đỏ mặt lần nữa, hoàn toàn không để ý sau đó Mộc Tiểu Thụ còn nói gì nữa. Cho đến khi Mộc Tiểu Thụ đi đến trước mặt cô, cô mới phát hiện Mộc Tiểu Thụ không phải mặc váy, mà là chiếc quần ống rộng, trong lúc đi lại đem nét dịu dàng của người con gái phác họa đến vô cùng nhuần nhuyễn, còn trong vô hình tăng thêm mấy phần oai hùng hiên ngang.

"Phỉ Phỉ?" Mộc Tiểu Thụ đút tay vào túi quần, quay đầu nhìn Hà Phỉ Phỉ vẫn còn sững sờ.

"Vâng?" Hà Phỉ Phỉ như tỉnh lại từ trong mộng, không khỏi xấu hổ vô cùng, sự bình tĩnh của mình đã đi đâu rồi?

Mộc Tiểu Thụ kiên nhẫn nhìn Hà Phỉ Phỉ: "Tôi đưa em đi xem nơi làm việc của em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!