Chương 33: Kinh trập

*kinh trập: ngày 5 hoặc 6 tháng ba

Khi ve sầu kêu lần thứ hai, Thập Tam Trung tiến vào thời gian đếm ngược đến kỳ thi cao đẳng.

Trong lớp tràn ngập sự nôn nóng và nặng nề như có như không, nhiều học sinh coi thường việc học đã chịu thua dưới áp lực vô hình của kỳ thi cao đẳng.

Vì để chuẩn bị kỳ thi, cả khối tổ chức một lớp phụ đạo ngoài giờ học đặc biệt, chọn lựa học sinh các lớp dựa vào thứ hạng trước kia mà tiến hành bồi dưỡng trọng điểm. Những học sinh của lớp này mỗi lần đều làm bài thi mô phỏng theo bài thi của hai mươi thứ hạng trước, mỗi lần thứ hạng thay đổi thì nghĩa là có người bị loại khỏi lớp phụ đạo trọng điểm này.

Mộc Tiểu Thụ không hề mong muốn tiến vào lớp này. Trong lớp mới này, cô chỉ biết Lý Phàm, Lâm Viện và Tô Hiểu Mạt.

Lúc trước khi biết được mình cũng được chọn vào lớp phụ đạo, Mộc Tiểu Thụ không hề do dự mà từ chối ngay.

Bạn học cùng cấp đều đang truyền miệng về học sinh chuyển trường đặc biệt luôn ở một mình cứ đứng thứ hạng đầu không muốn vào lớp phụ đạo. Vì thế có bạn học nói đùa thở phào nhẹ nhõm, không phải chúng ta thi không tốt, là giáo viên tại Thập Tam Trung không tốt.

Mộc Tiểu Thụ thật là có chút oan uổng.

Sở dĩ cô không muốn tiến vào lớp phụ đạo là bởi vì lớp này chiếm dụng phần lớn thời gian ngoài giờ học, ngay cả cuối tuần cũng không buông tha, điều này khiến thời gian tự do của cô bị rút lại, cũng khiến kế hoạch ôn tập của cô cạn kiệt. Điểm khiến cô dao động nhất là, nếu cứ vậy thời gian ở cùng Kì Tấn Khiêm sẽ ngắn lại.

Cô có đầy lý lẽ hùng hồn trong lòng, Kì tiên sinh còn dạy tốt hơn cả một giáo viên toán học, bỏ Kì tiên sinh mà lựa chọn lớp phụ đạo thật sự là việc không sáng suốt.

Sau khi nghe cô muốn rời khỏi lớp phụ đạo, chủ nhiệm lớp vô cùng kinh ngạc, thậm chí không ngại sử dụng mánh khóe nói chuyện với phụ huynh để khuyên cô trở về đường ngay. Vừa nghe muốn mời phụ huynh, Mộc Tiểu Thụ sợ tới mức hồn vía lên mây. Sau nhiều lần vòng vo, hai bên rốt cuộc thỏa hiệp, đều lùi lại một bước —— Mộc Tiểu Thụ chỉ cần đến lớp phụ đạo vào tối hai ba năm.

Kì Tấn Khiêm đương nhiên không biết những việc này.

Sau khi anh biết Mộc Tiểu Thụ được chọn vào lớp phụ đạo, anh điều chỉnh lại kế hoạch ôn tập đâu vào đấy: "Đi học phụ đạo cũng tốt, giai đoạn cuối cùng hẳn là chuẩn bị luyện tập dự thi."

Sắc mặt Mộc Tiểu Thụ hơi uể oải: "Thế thì buổi tối hai ba năm rảnh rỗi, Kì tiên sinh chuẩn bị làm gì vậy?"

Kì Tấn Khiêm còn chưa nghĩ ra đáp án, chợt nghe Mộc Tiểu Thụ lại nói: "Nhất định sẽ đi ra ngoài vui chơi phải không? Rốt cuộc không cần làm đề toán học cho em nữa…"

Kì Tấn Khiêm nhịn không được nở nụ cười: "Đúng rồi, tôi nên ra ngoài vui chơi."

Mộc Tiểu Thụ muốn khóc: "Vậy anh có thể đừng vui chơi quá sung sướng hay không?" Đừng vui chơi đến mức quên cả trời đất mà quên luôn cả cô.

"Ừm, tôi nhớ rồi. Có chơi thế nào cũng phải nhớ đi đón em." Anh xoa xoa mái tóc ngắn của cô.

Giáo viên lớp phụ đạo đều là những người có kinh nghiệm phong phú, Mộc Tiểu Thụ đều chăm chú lắng nghe vào mỗi tiết học. Cô càng ngày càng cảm thấy, chỉ cần bản lĩnh nhìn là nhớ thật là không đủ, nếu có thể thêm một số kỹ năng khác, cô sẽ tiến xa hơn.

Bởi vì lớp phụ đạo tập hợp học sinh của các lớp, bạn cùng lớp quen nhau thường ngồi chung, Mộc Tiểu Thụ, Tô Hiểu Mạt, Lý Phàm và Lâm Viện đều không ngoại lệ, ngồi chung với nhau.

Sau vụ quyển sổ toán học, Tô Hiểu Mạt tỏ rõ mình ghét Lâm Viện, Lâm Viện cũng suốt ngày tỏ ra thái độ không thèm chấp nhặt với người tầm thường. Bầu không khí giữa hai người giống như sao hỏa đụng trái đất, xẹt điện không ngừng. Cái này chỉ khổ Mộc Tiểu Thụ và Lý Phàm.

Mỗi lần nhìn thấy Lý Phàm tìm Mộc Tiểu Thụ thảo luận đề bài, Lâm Viện luôn đi qua chặn ngang: "Đề nào để tôi xem, à đơn giản thôi nó là vầy…"

Lúc này Tô Hiểu Mạt sẽ hừ ra một hơi: "Ngại quá, sự trợ giúp của cậu thật sự chẳng cần thiết, thực ra nó nên là thế này…"

Sau đó chính là võ mồm không dứt, một bài chứng minh hình học đơn giản sẽ bị hai cô nàng nặn ra hơn năm cách giải vòng vo.

Lý Phàm bất đắc dĩ thầm nói với Mộc Tiểu Thụ: "Lần sau chúng ta tìm chỗ không người thảo luận đi."

Lời này nghe vào trong tai Mộc Tiểu Thụ trong chớp mắt có vẻ mập mờ: "Tại sao muốn tìm chỗ không người?"

Lý Phàm: "…"

Ngày tháng thái bình mang theo chút rối loạn đi qua, thời gian đếm ngược của kỳ thi cao đẳng thấm thoát đã tới 20 ngày.

Buổi tối 7:10, lớp phụ đạo sắp bắt đầu, sau khi nhận điện thoại Tô Hiểu Mạt đột nhiên vội vàng thu dọn cặp sách chuẩn bị chuồn đi.

Mộc Tiểu Thụ kinh ngạc: "Này này, cậu làm gì đấy, thầy sắp đến rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!