"Tôi muốn gặp Tiêu Thanh Nhượng."
Lão An cung kính canh giữ cửa phòng, không hề động đậy.
"Bác An, tôi biết anh ấy ở bên trong." Đan Hiểu Thanh trừng đôi mắt xinh đẹp, "Anh ấy làm càn, bác cũng không khuyên nhủ sao?"
"Thiếu gia an bài như vậy, đều có đạo lý của cậu ấy." Âm thanh của lão An vẫn thản nhiên như trước.
Đan Hiểu Thanh không thể kiềm nén sự tức giận: "Anh ấy muốn thế nào? Bị cô lập hoàn toàn một mình tác chiến ư? Anh ấy có biết…"
"Biểu tiểu thư," lão An đột nhiên lên tiếng ngắt lời cô ta, "Thiếu gia nói, nếu biểu tiểu thư không bằng lòng, có thể chọn người chủ khác."
Đan Hiểu Thanh đang nóng nảy chợt im lặng: "Anh ấy có ý gì?"
Chưa đợi lão An trả lời, cánh cửa phía sau lặng lẽ mở ra. Bên trong truyền đến âm thanh lạnh lùng: "Lão An, để cô ta vào."
Đan Hiểu Thanh liếc nhìn lão An một cái rồi nghiêng người đi vào.
Ánh sáng trong phòng lờ mờ, tấm màn kiểu Rococo thật dày ngăn cách phần lớn ánh sáng. Ngoài cửa sổ là một thế giới, bên trong cửa sổ là một thế giới khác.
Tiêu Thanh Nhượng ngồi bình thản sau cái bàn trước cửa sổ, giương mắt nhìn sắc mặt phức tạp của Đan Hiểu Thanh.
"Cô tìm tôi?"
Ba chữ nhẹ nhàng làm sụp đổ tường thành trong trái tim Đan Hiểu Thanh khó khăn lắm mới dựng nên. Cô ta quên mất suy nghĩ có sẵn trong đầu, quên đi ở trước mặt người này tuyệt đối không thể làm rõ mục đích quá sớm. Cô ta nhìn khuôn mặt quá bình tĩnh trước mắt, tức tối nói: "Tại sao anh ra tay với Phù Dụ?"
Tiêu Thanh Nhượng nhẹ nhàng cười một tiếng: "Cho tôi một lý do không được ra tay với anh ta?"
Đan Hiểu Thanh nói: "Anh ta nắm giữ một phần tư thế lực tại Tiêu gia, anh ta là phái trung lập mà ai ai cũng muốn lôi kéo, còn nữa, anh ta là anh trai ruột thịt của anh."
Tiêu Thanh Nhượng nhìn Đan Hiểu Thanh, chậm rãi nói: "Không sai, Phù Dụ có được một phần tư lợi thế, nhưng chỉ là một phần tư. Tôi muốn nắm lấy toàn bộ Tiêu gia, một phần tư kia của anh ta sớm muộn gì cũng nằm trong tay tôi. Nếu anh ta duy trì sự trung lập, thế thì tôi càng muốn chặt đứt quyền lực của anh ta trước khi anh ta lựa chọn người chủ. Nếu anh ta bằng lòng làm việc cho tôi, như vậy chúng tôi có thể chung sống hòa bình; nếu anh ta cố ý thao túng bàn cờ theo ý mình ở sau lưng tôi, thế thì thật đáng tiếc, tôi chỉ có thể ra tay trước. Hiển nhiên, Phù Dụ lựa chọn cái thứ hai."
"Ngàn không nên vạn không nên, anh ta không nên đụng tới người của tôi."
Đan Hiểu Thanh rốt cuộc bắt được một manh mối: "Anh lại vì một con nhóc còn chưa trưởng thành mà trở mặt với Phù Dụ ư? Lý trí của anh đâu hả? Con nhóc kia không hề có địa vị tại Mộc gia, bản thân cô ta cũng chả là cái thá gì, cô ta vào Tiêu gia chỉ là gánh nặng của anh thôi."
Tiêu Thanh Nhượng híp mắt, không giận mà cười ngược lại: "Cô cho rằng tôi vì Mộc Lạc Phân mới quyết định tiêu diệt Phù Dụ?"
Đan Hiểu Thanh ngẩn người, vô cớ cảm thấy lạnh lẽo.
"Phù Dụ đã biết Lạc Phân, thế thì anh ta tất nhiên sắp xếp tai mắt bên cạnh tôi, anh ta có can đảm lấy đứa cháu út của Mộc gia làm mồi để lấy mạng tôi, vậy thì anh ta còn gì không dám làm chứ?"
Hắn nhìn chằm chằm Đan Hiểu Thanh, gằn từng chữ: "Cô lấy cái thứ tình yêu nam nữ để sinh tồn trong Tiêu gia, rốt cuộc là tôi không có lý trí, hay là cô không có lý trí?"
Đan Hiểu Thanh sắc mặt trắng bệch. Cô ta đột nhiên nhớ tới hôm ở ba phường bảy ngõ, cô gái gầy yếu kia cũng từng nói như vậy. Cô nói: "Cô muốn tôi đi khuyên Tiêu Thanh Nhượng? Cô đang diễn hài ư? Cô cho rằng Tiêu Thanh Nhượng là loại người vì tình yêu nam nữ mà gây chiến sao? Anh ta muốn ra tay với ai là chuyện của anh ta, anh ta có thể nào vì tôi mà lung lay quyết định.
Lòng dạ của họ Phù kia không nhỏ, nếu tôi là Tiêu Thanh Nhượng tôi cũng sẽ phế bỏ anh ta."
Cô ta không thể kiềm nén mà nóng nảy, con nhóc Mộc gia tầm thường kia lại dễ dàng vạch ra tâm tư của Tiêu Thanh Nhượng, còn cô ta ở bên cạnh Tiêu Thanh Nhượng nhiều năm lại hồ đồ không biết gì.
Tiêu Thanh Nhượng lại nói: "Chuyện cô tự mình thả đi Mộc Lạc Phân tôi còn chưa tìm cô thanh toán."
Trái tim Đan Hiểu Thanh nhảy dựng, dời ánh mắt: "Anh nói gì, em không hiểu."
Tiêu Thanh Nhượng mỉm cười, nhưng trong đôi mắt hẹp dài lại chẳng có chút ý cười: "Cô hiểu hay không cũng chẳng sao, nhưng lời tiếp theo tôi hy vọng cô hiểu được."
Bỗng dưng, Đan Hiểu Thanh hơi sợ hãi.
"Từ giờ trở đi, đừng để tôi nghe thấy bất cứ từ ngữ hạ thấp nào có liên quan đến Mộc Lạc Phân từ trong miệng cô. Cô ấy ở Mộc gia có địa vị thế nào, tôi không quan tâm; cô ấy có thích hợp hay không, tự tôi định đoạt; về phần cô ấy có phải là gánh nặng hay không," dừng một chút, hắn nói, "Không tới phiên cô phán xét."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!