Chương 10: Bạn mới

Cái đuôi của mùa hè từ từ trôi qua, kỳ nghỉ hè sắp kết thúc.

Cả kỳ nghỉ của Mộc Tiểu Thụ một nửa hiến dâng cho trận bệnh nặng kia, nửa còn lại thì trải qua tại sườn núi nhỏ ở phía Nam kia.

Mỗi lần đến đó, cô đều gặp được Kì Tấn Khiêm đang tìm kiếm nguồn cảm hứng. Hai người ở cùng nhau yên ổn mà ăn ý, có đôi khi trò chuyện câu được câu không, trời Nam biển Bắc đủ thứ chuyện; có khi cô không chịu ngồi yên mà đứng lên vui đùa, còn anh ở bên cạnh thì tốt tính vừa cười vừa lắc đầu; thỉnh thoảng cô nằm ngủ ngay dưới tàng cây đa, khi tỉnh lại thì trên người đắp áo sơ mi của anh, khuôn mặt được chiếc mũ rơm to lớn của anh che lại.

Phần lớn thời gian, hai người không hề nói chuyện, một người ngồi lấy bút chì vẽ nguệch ngoạc, người kia thì đứng trước giá vẽ phác họa đường nét, cả buổi sáng trôi qua như vậy.

Cô muốn nhìn xem kiến trúc mà anh coi cô là linh cảm để thiết kế ra, nhưng lúc nào cũng bị anh khéo léo từ chối. Dần dà cô không khỏi hoài nghi có phải hình tượng của mình quá thất bại không, kiến trúc được thiết kế ra rất có lỗi với nhân dân quần chúng.

Anh hiếm khi cười sảng khoái: "Em hãy tin tưởng bản thân. Là bởi vì hình tượng của em quá thành công, tôi mới không dám kết thúc sơ sài. Đợi tôi hoàn thành rồi, nhất định sẽ cho em xem."

Nhưng cho đến ngày nghỉ hè cuối cùng, cô vẫn chưa chờ được tác phẩm lớn của anh.

Sau bữa tối, mấy người cô bác trò chuyện ở phòng khách. Bởi vì kỳ nghỉ sắp kết thúc, hai người cô và hai người chị họ cũng chuẩn bị rời khỏi thành phố N, vì thế lần trò chuyện này trở thành tiệc chia tay của cả nhà.

Tâm tư của cô hai vẫn chưa dời khỏi bữa tiệc tối kia, ánh mắt bà ta sáng long lanh nói: "Chao ôi, tối đó quả nhiên có không ít thanh niên tuấn tú tài giỏi, Lạc Kỳ có ưng ý ai không?"

Mộc Lạc Kỳ bình tĩnh day day huyệt thái dương, cô cười khéo léo: "Những người kia làm sao để ý tới cháu, nhưng ngược lại Diệp Tử và An Ni được rất nhiều tinh anh ưu ái ạ."

Mộc Tiểu Thụ ở bên cạnh rớt hết răng, ha ha chị giả vờ hay quá.

Nhưng Mộc Tâm Nhụy rất hài lòng với câu nói của Mộc Lạc Kỳ: "Cũng phải. Con trai độc nhất của nhà họ Kì kia thích Diệp Tử, cả buổi tối đều trò chuyện với con bé. Nghe nói cậu Kì đó là một kiến trúc sư tài hoa hơn người, đang làm việc tại Anh Quốc."

Trong nháy mắt, Thích Diệp Tử đỏ mặt, Đới An Ni xanh mặt.

Mộc Tiểu Thụ không nói gì đỡ trán, cô ơi cô nói sai chủ ngữ và tân ngữ rồi, là hai người chị họ quấn lấy Kì tiên sinh, cuối cùng khiến anh không chịu nổi mà chạy trốn đến một góc yên tĩnh cùng với con tép là cô trò chuyện nửa buổi tối.

Lâm Tố Âm nhấp một ngụm trà: "Nhà họ Kì không phải đã di dân sang Canada rồi sao? Nếu cậu Kì làm việc tại Anh Quốc, chỉ sợ không có nhiều thời gian ở trong nước."

Mộc Tâm Nhụy mất hứng: "Diệp Tử gả qua đó, thời gian cậu ấy ở trong nước đương nhiên nhiều hơn thôi."

Mộc Tiểu Thụ và Mộc Lạc Kỳ liếc nhìn nhau, sau đó đồng thời cúi đầu uống trà, che đi vạch đen từ trên trán rớt xuống.

Diệp Thục Hoa che miệng mỉm cười: "Em à, cậu Kì còn chưa đồng ý lấy Diệp Tử đâu, em sốt ruột làm gì chứ?" Bà ta quay đầu hỏi Diệp Tử, "Diệp Tử, cháu và cậu Kì ở cùng thế nào?"

Thích Diệp Tử bị điểm danh liền ấp úng: "Mấy hôm nay cháu không gặp anh ấy…"

Mộc Tâm Nhụy nói: "Chị hai, cậu Kì là nhân vật thế nào, đương nhiên ít giao du bên ngoài, đâu có dễ gặp vậy."

Trong đầu Mộc Tiểu Thụ bất giác hiện lên Kì Tấn Khiêm đội mũ rơm thật to ở sườn núi, ăn mặc đơn giản thoải mái. Anh thật sự không giống người ít giao du bên ngoài mà…

Hội phụ nữ trò chuyện thật là quá nhàm chán, Mộc Tiểu Thụ và Mộc Lạc Kỳ cùng tìm cớ rời khỏi.

Đêm còn dài đằng đẵng.

Học kỳ mới mở màn. Mộc Tiểu Thụ trở về sân trường đã xa cách hai tháng.

Lớp mới, bạn học mới, không có tiếng ồn của La Dương Dương, không có con mắt khinh thường của Trình Dực Dương, Mộc Tiểu Thụ cảm thấy đời người quá cô quạnh.

Tiết đầu tiên của năm hai khoa Văn chính là toán học, tên của Mộc Tiểu Thụ đã được bạn học cả lớp nhớ kỹ.

Thầy toán của lớp là một người còn trẻ vừa mới tốt nghiệp được mấy năm thôi, nhưng bởi vì năng lực dạy toán xuất sắc nên được đặc cách thăng lên làm chủ nhiệm lớp. Anh ta họ Hàn, thích các học sinh gọi mình là lão Hàn.

Lão Hàn ngoại hình nho nhã yếu ớt, thực ra là một người nham hiểm. Anh ta dạy Tiểu Thụ biết cái gì gọi là người không thể nhìn tướng mạo.

Tiết thứ nhất môn toán, Mộc Tiểu Thụ theo thường lệ giống hồi trước nằm bò trên bàn vẽ tranh, bỗng nhiên cậu nam sinh ở bàn trước quay đầu chào hỏi cô.

"Hi, tôi tên là Trần Tổ Bình, cậu tên gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!