Chương 9: ~~Chap 9~~

Vâng, và chính xác sau 1 tháng 1 ngày và 21 tiếng 45' tôi đã đăng chap mới rồi đây!!! Kì thực thì tôi đăng chap muộn là do tôi chả có ý tưởng gì đẻ viết cho chap này, trong khi các chap sau tôi lại nghĩ được nhiều và rất nhiều là đằng khác

Dù sao thì cũng cảm ơn vì đã ủng hộ câu truyện của tôi, Mong mọi người có một ngày mới tốt lành (10h kém rồi còn chúc ngày mới tốt lành) : D : D

*************

"Reng reng reng reng....."

Tôi nhăn mặt, với tay đập phịch vào cái đồng hồ, ngày nghỉ mà, cho ngủ tí đi!!

" Ting ting ting, ting ting ting.... !!"

Bực mình thật, mới sáng ra đã ai gọi điện thế, không định để cho bà ngủ à??

Tôi trở mình, kéo chăn chùm kín đầu.

" Ting ting ting ting...."

"Aishhh, alô?!"

Tôi tức mình, đạp cái chăn ra, vớ lấy cái điện thoại bấm vào nút nghe một cách thô bạo.

"LÔ LÔ CÁI BÔ, MÀY NGHE MÁY CHẬM 1 PHÚT RỒI ĐẤY CON KIAAAAAAAAA!!!" Tôi nhăn mặt, đưa cái máy ra xa.

Híc, mới sáng ra đã bị tra tấn lỗ tai. Khỏi nói cũng biết là cái giọng oanh vàng của Diệu Anh rồi!

" Vụ gì thế?! Cho tao ngủ tí đi!" Tôi uể oải, thật là mệt quá mà!!

"Tao cho mày 10', không xuất hiện ở nhà tao thì liệu thần hồn nhé!!" Cái giọng của Diệu Anh gìm xuống như là đang nén cái gì tức giận lắm.

" Thôi, tao ngủ..." Tôi nhắm mắt, nói ngơ ngàng như đang trong mơ

Tôi ngủ... Tôi buồn ngủ... Tôi cần ngủ.... tôi ngủ... Ngủ... Ngủ...

"Được thôi, vậy tao cho mày ngủ dưỡng trong bệnh viện nhé!! Ngủ thế cho thoải mái.." Nó nói tỉnh bơ, nhẹ nhàng, đều đều mà khiến tôi tỉnh cả ngủ ngay lập tức.

Tôi đạp chăn, vứt luôn cái điện thoại xuống giường, chạy vào phòng vệ sinh cấp tốc.

Híc, nó chỉ cần nói thế tôi cũng hiểu nổi ý nghĩa 'thâm thúy' của nó rồi.

Đương nhiên, Diệu Anh đang đe dọa tôi rồi, nội công thâm hậu của nó tôi còn lạ gì nữa đâu?!

Tôi nói rồi đấy, nó là dân học võ đai đen hẳn hoi. Chỉ cần một cú đá của nó là tôi có thể tu dưỡng trong bệnh viện hai tháng, ăn trái cây uống nước lọc với mấy chị y tá xinh đẹp suốt ngày -_-

"Uỳnh!!"

"Mới hết có 8' nhé!" Tôi đạp cửa, xông vào như super man, thở hồng hộc, mặt tái mét vì mệt

Híc!! Đúng là ức hiếp người quá đáng! Nhà tôi cách nhà nó đến 2 cây, tôi phải chạy bộ mệt bở hơi tai ra. Vậy mà chỉ cho có 10 phút.

Nhiều lúc nghĩ lại, mình cũng thần thánh ghê gớm !!

Diệu Anh đang nhàn nhã uống sữa, vắt chân đọc truyện, liếc tôi một cái đầy kinh hãi.

"Mày không thể ăn mặc chỉnh chu hơn một tí à?" Nó khinh khỉnh nhìn tôi "Trông chẳng khác gì con đồng nát!!"

Vâng, thế đấy. Ai đời bị con bạn thân bảo mình chẳng khác gì con đồng nát. Hạnh phúc ghê cơ!! =_=

«Hân hạnh cảm ơn lời khen của mày!» Tôi cười như mếu, nhìn nó với cái mặt đểu giả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!