Chương 8: ~~chap 8~~

Ê lố!!!! Tui nè!! Có ai còn nhớ tui ko???

Vâng, trong khoảng time vừa qua thay vì chăm chỉ vít truyện thì tôi lại chăm chỉ đọc truyện!!! Hehe, để lấy thêm kinh nghiệm đó,

Dù sao thì cũng cảm ơn các bạn đã ủng hộc câu truyện của tôi nhé!! Cảm ơn nhiều nha!!!^^

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!!!

-----------------

Tôi cười, một nụ cười mang hơi khí lạnh lẽo...

"Chị nghĩ mình vừa làm cái gì thế??!" Tôi hỏi

"Cái tát đó là quá xứng đáng cho việc mày dám quyến rũ anh Nam của tao!!!" Chị ta làm mặt hăm dọa nhìn tôi

Bây giờ thì xung quanh tôi đã toàn người là người rồi!!!

"Hóa ra là thế..." Tôi nhếch mép

"Gì chứ?!" Chị ta nhíu mày khó hiểu

"Rõ ràng là chẳng đủ tự tin vào bản thân. Nghĩ là người mình thích có thể bị cướp mất bởi một người TỐT HƠN MÌNH Ở MỌI MẶT nên chị mới phải làm thế, đúng chứ?" Tôi nói tiếp

" Mày, mày...!" Bà chị tắc kè hoa đó mặt mũi đỏ gay

"À, hay là chị cũng chỉ là cái thể loại quyến rũ tên kia nên bây giờ sợ mình cũng bị như thế chứ gì??" Tôi nói to

Mặt chị ta ngày càng đỏ, tức à??? Thì làm gì được tôi?? Là chị ta gây sự trước.

" Chị cũng nên xem lại bản thân đi, chị nói tôi chẳng ra gì, thì chị cũng chả được một nửa như thế!!" Tôi nhếch mép nói tiếp

" Mày, mày, con nhãi ranh, mày ..." Bà chị tắc kè hoa đó giơ tay định tát tôi

Tôi cứ đứng đó nhìn chị ta, muốn tát à?? Cứ việc!!! Tôi sẽ cho bà chị đó thấy hậu quả bi thương của mình nếu muốn sờ vào tôi lần thứ hai.

" Thôi đi!" Tôi thấy cánh tay của bà chị đó bị chặn lại bởi một cánh tay khác...

Duy Nam.

"Em hơi quá đáng rồi đấy Kiều My, em đâu có biết rõ mọi chuyện đâu mà lại đánh người khác vô cớ thế!!" Anh ta nhăn mặt nhìn bà chị đó

" Nhưng nhỏ đó, nó...." Chị ta định giải thích

Tôi mặc kệ hai người đó phân trần với nhau, quay đầu đi ra ngoài, đám đông cũng tách ra một lối nhỏ cho tôi..

Thật là rắc rối!

"Đồ vô giáo dục, không được bố mẹ dạy dỗ!"

Tôi vừa bước được vài bước chân thì cái giọng nói chẳng lẫn vào đâu được của bà chị tắc kè hoa khiến tôi đứng khựng lại.

Gì cơ?? KHÔNG ĐƯỢC BỐ MẸ DẠY DỖ??

Tôi lập tức quay mặt lại, nhìn chằm chằm cái bà chị tắc kè hoa đó, gương mặt còn lạnh hơn gấp chục lần ban nãy...

"Chị nói gì cơ?" Tôi bước từng bước chậm rãi về phía chị ta

Người đứng xem ngày càng đông hơn, nhưng bây giờ tâm trí tôi còn chú ý đến câu nói của bà chị này hơn là chuyện đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!