Chương 7: ~~Chap 7~~

Vâng, tôi đã quay trở lại và khả năng mọi người quên tôi là rất cao!!!! T^T

Tôi sắp nổ tung đầu vì đống bài tập đây. Đúng là đời học sinh chẳng bao giờ dễ chịu hơn..

Thực ra thì cũng chẳng có gì để nói nhiều. Mong các bạn luôn ủng hộ câu truyện của tôi thật nhiều!!

Cảm ơn rất nhiều ^^

**************

Tôi đi nhanh, ánh mắt đảo đi đảo lại dáo dác khắp mọi nơi...

"Rốt cuộc là mày muốn tìm cái gì thế hả Linh?? Nếu muốn trốn cậu ta thì đi một mình, kéo tao với nó theo làm gì?!" Diệu Anh nhăn mặt, nhìn tôi bất mãn.

Tôi bất chợt nhói lên một cái!

Nghĩ đến cậu ta tôi lại giống như một cái vật chẳng thể tự chủ nổi bản thân.

Tôi thật sự... cũng chẳng thể hiểu nổi cảm giác của mình lúc này như thế nào nữa... Nên vui, hay nên buồn??

"Mày biết thừa là nó tìm cái gì mà!!!" Khánh Minh xoa đầu, thản nhiên nói

Tôi vẫn tiếp tục sự nghiệp tìm kiếm, hai tay vẫn nắm chặt lấy tay của Diệu Anh và Khánh Minh

"Kia rồi!!!" Tôi reo lên mừng rỡ khi thấy mục tiêu tìm kiếm của mình

Vâng, nó chính là sân bóng rổ!!!

Tôi vào đây một phần cũng là vì tôi biết ở đây có sân bóng rổ, nó là niềm đam mê của tôi đó!!!

Tôi bước từng bước chậm rãi vào trong căn phòng to rộng , chỗ này bây giờ vắng tanh..

Tôi nhanh chóng cầm lấy một trái bóng, đập từng nhịp xuống đất..

"Này Linh!" Tiếng Khánh Minh gọi tôi

"Mày muốn chơi bóng khi đang mặc cái thứ đó à??!" Nó chỉ xuống phía dưới..

Tôi cũng cúi mặt xuống nhìn..

À vâng, cái váy ngắn bất hủ!!!

Đây cũng là một trong vô vàn những lí do mà tôi cảm thấy váy ngắn bất tiện ở nhiều mặt, nhất là đối với một đứa mê thể thao như tôi!!!

Hehe, nhắc đến thể thao là tôi lại thấy tự hào. Hồi học cấp một tôi được đi thi chạy marathon. Lớp 6 được thi đá cầu, lớp 7 thi cầu lông, lớp 8 thi chạy tiếp, lớp 9 thì thi bóng rổ. Và đặc biệt là hầu hết các năm tôi đều có giải!!

Chỉ hầu hết thôi, vì năm nào cũng có giải thì tôi đã là thiên tài!!

" Ờ, chờ tao tí!!" Tôi trả lời Khánh Minh, lẳng lặng rút chiếc quần đồng phục thể dục ra thay...

Hehe, đúng là mặc quần vào dễ chịu hẳn ra!!

"Này Minh, chơi với tao một trận!" Tôi gọi to

Nó cũng luôn là cái đứa chơi bóng rổ với tôi. Vả lại trình độ của nó cũng phải hạng thường

"Được thôi, nếu mày muốn chuốc thêm nhục nhã!!" Khánh Minh nhếch mép, đập một trái bóng tiến về phía tôi

"Mày nên nói ít đi và bớt ngộ nhận hơn đi Minh ạ!!" Tôi chạy nhanh như cắt, chiếm lấy trái bóng

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!