Chương 5: ~~Chap 5~~

Xin chào, tôi đã trở lại rồi đây. Vâng, tôi đang phởn. Cực kì phởn, cực kì phởn luôn. Vì lần đầu tiên trong lịch sử của tôi có một chap truyện có trên 10 cmt. Hehe

Đối với cái người mới viết truyện như tôi thì thế là quý hóa lắm rồi :3 tôi nghĩ là các bạn sẽ không thất vọng vì chap này lắm đâu. Thật đấy!

Nói như thế không có nghĩa là chap này thực sự hay vì tôi ra chap khá muộn do gặp vấn đề về cảm xúc và trong đầu tôi không có ý tưởng gì mấy. T. T

Phần này nhân vật mới sẽ xuất hiện lâu hơn một tí. Và sẽ có nhiều thứ thú vị hơn kể từ đây!

Lèm bèm lâu la quá. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nhé. Cảm ơn rất nhiều!!!

**************

Ok. Tôi có chết cũng không tin được đâu. Thật đấy! Trái đất hình cầu, chứ không phải hình tròn đâu. Thế quái nào mà tôi lại học cùng lớp với cậu ta một cách vô lí thế chứ?!

Mặc cho đám con gái trong lớp đang hò hét inh ỏi vì 2 nhân vật vừa mới xuất hiện, tôi dúi đầu vào cánh tay quay mặt vào trong, ngồi im thin thít

À mà khoan! Biết đâu cậu ta chỉ là cái người có gương mặt giống với Vũ Quốc Thiên mà tôi gặp trong quán cà phê, chứ chắc gì đã là cậu ta?!

" Đây là Trần Khánh Minh và Vũ Quốc Thiên!!" Tiếng giới thiệu của cô giáo chặn lại suy nghĩ của tôi

Vầng, vậy đấy! Cứ như bị đạp vào mặt một phát vậy. Tôi vừa nói là có lẽ không phải thì đã có câu trả lời ngược lại!

"Ê này!" Diệu Anh quay xuống thì thầm vào tai tôi

"Hình như là..." Diệu Anh toan nói tiếp

"Mặc kệ đi, chả liên quan gì đến tao hết!" Tôi nhảy chồm lên ngắt lời Diệu Anh, không để cho nó nói hết.

"Mày đã biết tao nói gì đâu?" Diệu Anh nhăn mặt nhìn tôi

"Tao thừa biết!" Nhìn cái mặt con này là hiểu hết vấn đề rồi!

Nó quay lên, chẳng nói gì nữa...

"Ê, đấy là cậu ta phải không?" Tôi vừa tiếp tục sự nghiệp giấu mặt đi thì vai tôi lại bị 1 cánh tay cầm lắc lắc như muốn rụng cả ra..

Thế đấy, cứ kiểu như tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, tôi vừa ngắt câu hỏi của Diệu Anh thì lại đến lượt cha Khánh Minh hỏi với vẻ mặt ngây thơ hết sức.

Tôi bơ luôn không thèm trả lời câu hỏi của nó.

Mà nó xuống từ bao giờ ý nhỉ?

Ê mà khoan, nó xuống, tức là cậu ta cũng xuống... nếu thế... Cậu ta ngồi đâu?

Đương nhiên là tôi không biết vì làm sao tôi dám nhìn cậu ta? Cái mặt tôi còn đang chúi vào trong cánh tay và tầm nhìn của tôi hiện tại chỉ là cái khoảng tối đen xì của cái mặt bàn mà thôi!

"Này, Diệu Anh, Minh!"Tôi gọi nhỏ..

Đến khi hai đứa nó quay đầu xuống tôi mới nói tiếp:

"Xem cho tao xem hắn ta ngồi đâu?" Tôi hỏi

Im lặng...

Sao thế nhỉ? Sao bọn nó không trả lời tôi?

"Này bọn mày, sao thế?" Tôi nhăn mặt, cố hạ thấp volume

"Ê Linh, hình như..." Tiếng Khánh Minh nói lấp lửng

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!