Chương 4: ~~chap 4~~

Xin chào. tôi đã cho ra chap 4 rồi đây. Tôi đã viết như điên để cho ra chap này sớm nhất, vì hôm nay là ngày 7/9, và ngày 11/9 là sinh nhật tôi ^^

Tôi sinh năm 2001, và các bạn biết ngày 11/9/2001 là ngày gì không? Chính là cái ngày khủng bố nước Mĩ. Và mẹ tôi cứ nói là tui hóng hớt khi đáng ra sinh vào ngày 15 thì lại chui ra từ hôm 11 :>

Dù sao thì đây cũng có thể được xem như món quà nho nhỏ mà tôi muốn chia sẻ với mọi người trong ngày sinh nhật của mình, hãy ủng hộ câu truyện của tôi nhé, cảm ơn rất nhiều!

Tôi đã tìm lại được cô bé ấy. Cô bé mà lúc nào cũng nở nụ cười đáng yêu trên gương mặt đẹp mê hồn. Người mà lúc nào cũng lẽo đẽo đi sau tôi gọi "chồng à, chồng ơi". Người mà khiến tôi không thể ngừng cười mỗi khi nhìn thấy gương mặt phụng phịu đáng yêu vô cùng!

Tôi đã xin phép bố mẹ cho mình trở về Việt Nam thay vì định cư ở Mỹ vì lí do nhớ quê hương, bố mẹ tôi tuy có nghi ngờ là tôi sẽ đi tìm Nguyệt Linh, nhưng tôi đã cố gắng thuyết phục bằng mọi cách, và cuối cùng, tôi được đồng ý.

Khi về đây, việc đầu tiên tôi nghĩ tới là tìm cô bé đó, và bây giờ tôi cũng đã biết rằng cô ấy bị bố mẹ bỏ rơi nên mới phải làm thêm kiếm sống, thật tội nghiệp!

Tôi gặp lại cô ấy trong quán cà phê mà cô ấy làm, nhưng hình như cô ấy không nhớ tôi thì phải, vì với tính cách của cô bé 2 năm trước, thì khi nhìn thấy tôi, cô nhóc đó sẽ ôm chầm lấy tôi mà reo lên:"chồng à, vợ nhớ chồng lắm đấy!" Và hình như, cô nhóc ấy đã khác trước rất nhiều, ko còn điệu đà như trước nữa, có vẻ trầm lặng hơn nhưng vẫn dễ thương như thế!

Hay là tình cảm của cô nhóc đó không còn là tình cảm giữa một cô bé 14 tuổi với một thằng nhóc 16 tuổi nữa, hay là vì tôi đã bỏ đi 2 năm nên nhóc đó hận tôi nên quên tôi luôn rồi?

Nguyệt Linh à, hình như tôi chưa nói với cậu câu này thì phải. 2 năm trước.. tôi cũng thích cậu, và bây giờ... tôi vẫn thích cậu như thế, thậm chí còn hơn thế...

Nguyệt Linh à, xin lỗi vì đã làm cx ậu tổn thương, nhưng tôi sẽ không bao giờ đánh mất cậu lần nữa đâu!

**********

Chỉ chưa đầy một tuần nữa thôi là tôi sẽ bắt đầu học cấp 3, tại cái ngôi trường mà tôi vẫn hằng khao khát, học bán sống bán chết để thi đỗ vào trường đó. Và giờ đây, nó đã thành hiện thực. Vì tôi nhận được giấy thông báo trúng tuyển rồi.^^

Nó có tên tiếng anh là gì gì đấy tôi cũng chả nhớ, chỉ biết nó nghĩa là kì diệu

"Karishma?"

"Hả?" Tôi giật thót người, quay sang nhìn về phía tiếng nói

Diệu Anh ngồi lù lù ở trước mặt tôi, bên cạnh là thằng cha Khánh Minh.

Ơ... hai đứa này ngồi ở đây từ bao giờ vậy? Đây là cái quán fast food mà tôi làm thêm, chứ có phải nhà tôi đâu?

Hôm nay quán vắng khách, vì thế tôi mới có thời gian ngồi mơ mộng, nên 2 ông bà này ngồi cạnh tôi từ khi nào cũng chả biết.

"Mày học trường Karishma đúng không? Tao với Diệu Anh cũng học ở đấy nè!" Khánh Minh nhìn tôi nói. À ờ, trường đó tên Karishma

"Thật hả?" Tôi toác miệng ra cười, thế là có đồng minh rồi, hehe

"Ừ! Thứ 2 là đi xem trường và nhận lớp đấy" Diệu Anh nhắc

" Ừ, tao biết!" Tôi thích trường đó thế, làm gì có truyện ko biết lịch cơ chứ

" Thế truyện làm thêm mày tính sao?" Khánh Minh lắc lắc cốc soda, hỏi tôi

" Bọn mày yên tâm, tao sắp lịch cả rồi!" Tôi đã tính trước mọi truyện từ lâu rồi, các chỗ tôi làm thêm đều đồng ý cho tôi làm tối, họ biết tôi là học sinh mà!

"Ừ, có gì bọn tao sẽ giúp mày, cứ yên tâm đi!"

-Đồng thanh

Ôi ôi, sao nhiều lúc tôi yêu 2 đứa nó ghê cơ!

Tôi chạy lại ôm 2 đứa nó, cười hì hì:

" Cảm ơn nha, tao yêu bọn mày nhất!"

" Bỏ ra, nóng chết được lại còn ôm với chả ấp!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!