Sau một chặng đường dài, xe buýt chầm chậm dừng lại.
Từ khi bị bắt buộc phải chuyển nhà, căn nhà mới của tôi tuy vừa to vừa tiện nghi hơn, nhưng hoàn toàn cách xa nhà chị Tiên, và cũng cách xa nhà Khánh Minh và Diệu Anh, một mình ở cái nơi rừng rú, tôi cũng chẳng giỏi làm quen với hàng xóm. Tarzan ít ra còn chơi được với khỉ, tôi đến khỉ cũng chẳng có mà chơi.
To hơn đúng là chả để làm cái tích sự gì, dù sao cũng chỉ có mình tôi ở, to hơn thì càng trống trải hơn, lại ở xa người quen, vừa cô độc vừa bất tiện.
Vừa bước xuống khỏi xe, tôi đã cảm nhận được vài hạt mưa rơi lất phất, trong khi ấy thì mặt trời vẫn rọi chói con mắt
Người ta toàn nói mưa và nắng trái ngược với nhau, mà cái kiểu thời tiết gì đây không biết nữa, mưa trong lúc nắng!
Gần 1 tuần nay mưa bão cứ triền miên, cái mùa hè Hà Nội cứ hôm nay nắng ngày mai mưa to, thời tiết thất thường cứ lên lên lại xuống xuống, khiến người vốn ít ốm yếu như tôi cũng cảm thấy có chút uể oải.
Thế mà cái tên dở hơi đi cạnh tôi cứ tưng tửng tưng tửng, tay đút túi quần miệng thì tủm tỉm cười, cái túi tôi vừa giật lại bây giờ đã lại treo lủng lẳng trước cổ hắn.
Có lẽ cái thời tiết này làm tôi mệt mỏi, thì đồng thời nó cũng làm hắn phát điên.
Tôi lườm hắn 1 cái lác cả mắt rồi đi nhanh vào bến xe để tránh mưa, Hoàng Phong cũng từ từ tiến bước theo tôi.
Tôi lặng lẽ đứng trước bến xe, ngẩn người nhìn ra ngoài, xe cộ đang chen chúc nhau từng kẽ hở bé tí, tiếng còi xe inh ỏi đến nhức óc.
Đối diện cổng khu mua sắm đang có một đống người tụ tập ở đó, đang tíu tít xếp hàng chờ gửi xe.
Chắn ngang tầm mắt của tôi là một đám học sinh đang phóng qua vèo vèo, tôi cũng sẽ chẳng để ý đâu nếu như một giọng nói lanh lảnh không vọng vào tai tôi:
"Đ** m* con chó kia mày phóng nhanh thế sao bố mày đuổi kịp?"
Hơ.
Hơ.
Hơ.
Hờ.
Tôi chả biết mình bị gì nữa, đầu óc đang vô cùng đình trệ.
Cuối cùng, lọt vào tầm mắt của tôi, là một ninja lead, bên trong mặc áo chống nắng hình hoa, đặc sắc hơn là bên ngoài còn mặc cái áo mưa xẻ vạt nữa, mặt hoàn toàn bịt kín, và vẫn đang đeo kính râm, cùng chiếc mũ bảo hiểm có vành phía trước mà lúc nào tôi xem ti vi cũng thấy người ta tuyên truyền đấy là hàng đểu.
Hừm, gu thời trang khá là khó hiểu, mà tôi thấy nó đẹp ấy chứ.
Chị gái ninja lead đang đỗ xe táp vào hiệu thuốc, và tôi cứ dán mắt vào nhìn mãi thôi.
"Con điên, đúng là điếc không sợ còi, đường đã tắc rồi còn đứng thộn mặt ở đấy nhìn nhìn cái *** gì không biết nữa!" Giọng nam cao đang gào thét từ hướng nào đó , tôi rời ánh mắt từ chị gái ninja lead sang hướng phát ra tiếng nói.
Tôi ngơ ngác.
Nói tôi đấy à?
Một thanh niên ngồi trên con xe Wave trắng, đội mũ bảo hiểm hình nón lưỡi trai cũng màu trắng nốt, đeo chiếc khẩu trang y tế để chừa ra phần mũi, hở ra đôi mắt trắng dã đang trợn trừng lên nhìn tôi chằm chằm.
Hơ, đúng là nói tôi rồi.
Tôi nghĩ thế nào cũng không hiểu nổi, tôi đang đứng trên vỉa hè, và tôi vừa bị chửi vì mình đang đứng trên vỉa hè bởi một người đang đi xe máy trên vỉa hè.
Tôi có làm gì sai đâu?
Lại nhìn tên Wave trắng, hắn vẫn đang trừng mắt lên nhìn tôi, không nặng không nhẹ nói tiếp: "Đã điếc lại còn bị ngu à? Dẹp vào cho bố đi!"
Hay thật đấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!