Đời người thực ra rất mông lung.
Đêm qua đối với tôi cứ như một giấc mộng vậy.
Ác mộng?? Hay là mộng đẹp?
Tôi cũng chẳng rõ nữa!
Mọi thứ chóng vánh và dường như trong phút chốc.
Điều đáng sợ hơn là... trái tim tôi đã loạn nhịp, tôi còn nhớ rõ, cậu ta và tôi, hai trái tim lúc ấy cùng nhịp đập.
Tôi cũng không hiểu là tôi đang sợ hãi điều gì nữa.
Là vì tôi sợ rằng tình cảm của mình luôn chờ đợi Quốc Thiên không còn như trước nữa, hay là tôi không dám đón nhận những cảm xúc ngọt ngào mà Hoàng Phong trao cho tôi?
Hay là....
Cả hai?
Âm thanh róc rách từ chỗ cồn cay xè trong cái chai chảy xuống chiếc chén nhỏ với tôi không biết từ bao giờ trở nên vui tai, cũng như việc uống rượu đối với tôi mà nói không biết bao giờ đã gần như thành thói quen.
Khi xưa bố tôi uống rượu, tôi có uống thử, sau đó mới chẳng ưa nổi cái vị cay xè xộc thẳng lên tận óc đấy, rồi còn nói sẽ không bao giờ uống rượu nữa.
Thế mà bây giờ, tôi sắp thành đứa nát rượu rồi.
Dù tôi vẫn chẳng hề thấy nó ngon chút nào nhưng tôi lại thích cảm giác nó làm đầu óc mình dường như tê dại, thích cảm giác được say.
"Nguyệt Linh?" Tôi hốc cạn một chén nữa, ngẩng mặt lên nhìn người vừa kêu tên mình.
Men say làm mắt tôi có chút lờ đờ, nhưng vẫn nhận ra được đó là Khánh Minh.
Và một con nhỏ nào đó bên cạnh.
Nhớ lại những chuyện xảy ra hôm qua, tôi đoán chắc đó là người vừa từ chức "em gái oan nghiệt không biết từ đâu lòi ra của Trần Nguyệt Linh" lên thành "bạn gái của bạn thân từ hồi cởi truồng tắm mưa của Trần Nguyệt Linh"
Đưa ánh mắt ngà ngà say lên nhìn Khánh Minh, tôi chỉ cười cười, mặt hớn lên : "Mày đi tìm tao đấy à?!"
Nó giật cái chén ở trên tay tôi xuống, cái điệu bộ khinh bỉ ngàn năm không đổi của nó lại được dịp trưng ra :" Lại làm gì mà phải ngồi uống rượu một mình thế này?!"
"Chắc là thất tình tự tự đu dây điện chứ sao!" Nghe cái chất giọng lanh lảnh vang lên, khỏi nhìn cũng nhận ra đó là nhỏ Hà em gái tôi.
Tôi đang cao hứng thì bị giật mất cái chén rượu, cau mày, vươn tay ra định giật lại: "Kệ tao!" rồi liếc mắt nhìn nhỏ Hà :"Cái câu đấy chị đây nói với đám bạn từ hồi tiểu học mặc quần còn hở đít rồi nhé, bây giờ là thế kỉ 21 rồi đấy, về cập nhật dữ liệu đi em ơi! "
"Này, cậu...! "
"Cậu cậu cái gì!" tôi ngắt lời nhỏ "Chị đây là có ý tốt muốn em đổi mới khỏi bị người ta chê là quê thôi! "
"Này này, quá quắt vừa thôi nhé! " Nhỏ Hà chống nạnh, mặt đỏ bừng, rồi quay sang Khánh Minh nũng nịu :" Anh Minh..."
Ôi, rùng mình!
Khánh Minh quay sang lườm tôi: "Con gái con đứa, ăn nói thô tục thế mà được à!"
Đấy, gái gú cái là bỏ hết cả bạn theo phe gái.
Tôi lè lưỡi: "Sao mà không được?!" rồi cho cả chai rượu lên tu.
"Về thôi, mày say rồi!" Khánh Minh giật nốt cả chai rượu từ tay tôi , lấy cái túi từ vai tôi đeo lên trước ngực, đỡ tôi đứng dậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!