Chương 31: ~~chap 30~~

Hello, mình trở lại rồi đây.

Và chuyên mục lảm nhảm đầu chap cũng quay lại. Một lời khuyên cho mấy em lớp 9 sắp thi vào 10 và cả những em sẽ thi vào 10, đừng có tin người ta nói rằng lớp 9 học khổ xong lớp 10 chơi bù. Lừa người cả đấy, khi còn chơi được cứ chơi đi. À nhưng mà nói thế không có nghiã là không học đâu nhé. Phải học thì thi mới đỗ chứ. :)

À, mình sẽ hoàn thành câu truyện này, chỉ là một cách chậm chạp mà thôi. :3.

"Mày nói cái gì?! " Diệu Anh trợn tròn mắt, hai bàn tay nó ghì chặt hai vai tôi, gào mồm lên.

Tôi nhăn mặt, chẳng muốn đáp lại nó, muốn gạt cái gọng kìm của nó ra cũng không nổi.

"Tao bảo mày vừa nói cái gì?! " Diệu Anh bóp vai tôi mạnh hơn, mồm cũng to hơn, khiến cho không ít người qua đường ngoảnh lại nhìn.

Tôi thở dài một hơi, nhẹ nhàng đáp lại:"Mày có điếc đâu!"

Lạy mẹ, mẹ làm ơn giữ cho Trần Nguyệt Linh con tí thể diện với!

"Ơ không, tao không nghe rõ thật mà! " nó trưng ra cái mặt "ngây thơ vô số tội" ra nhìn tôi.

Tôi bực mình, đẩy nó ra, gằn giọng:"Bố con điên... Không nói nữa! "

Nhận ra có vài người qua lại đang chỉ trỏ xì xầm gì đấy, tôi đành nuốt cục tức vào họng mà cho qua chuyện.

"Đùa đấy, tao nghe thấy rồi!" Diệu Anh cười cười, tôi phải kìm nén lắm mới không tung một chưởng vào cái mặt nhe nhởn của nó.

Vâng, đứa bạn thân từ thủa còn cởi chuồng tắm mưa của tôi, cứ như một đứa dở hơi bị đa nhân cách ấy.

Nó vỗ vỗ nhẹ vào cái mặt đang phị ra như bị táo bón của tôi, cười hề hề : "Bớt nóng, tao chỉ đùa thôi, kể tiếp, kể tiếp"

"Thì đấy!" Tôi quay mặt đi " Hắn ta quay trở về rồi!"

"Biết rồi biết rồi!" Diệu Anh xua xua tay " Pass, pass đi!"

Tôi lườm nó một cái.

"Thế hắn ta đứng tần ngần ở đấy mà mày không làm gì à?!" Sau một hồi nhe nhởn thì chắc nó cũng trở về trạng thái bình thường, điều chỉnh giọng nói để nói chuyện với tôi.

"Làm gì được?!" Tôi thầm mường tượng lại cảnh cậu ta gọi tên tôi mà tôi chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy, tự xỉ nhục bản thân n+1 lần.

"Thì mày nhớ nhung người ta bao nhiêu ngày, có mấy lần còn đi vặt lông con Gâu nhà thằng Minh để bây giờ đến nhà Minh chơi con Gâu nó chả ghét cho, sủa ầm lên. Thế mà đến lúc người thật

- kẻ là nguyên nhân của mọi sự việc, đứng lù lù ở trước mặt mà không túm tóc, vật hắn ra mà hôn hay đu người lên mà ôm, không thì vén ống quần thằng cha đấy lên vặt lông chân hắn bù cho số lông mày vặt của con Gâu ý."

Diệu Anh bày ra cái bộ mặt như kiểu 'Chục năm nay bà đây cũng chưa từng nghiêm túc thế này đâu', vênh lên nhìn tôi.

Tôi nhìn cái bản mặt của nó, thở dài một hơi, bất giác đưa tay lên xoa xoa đầu:

"Lúc đấy thì ai nghĩ được gì nhiều! Tao chỉ chạy đi thôi!"

Nó nghe tôi nói thế, lườm một cái lác mắt, nhón chân nhẹ nhàng đưa tay lên vuốt vuốt mái tóc của tôi vừa bị tự mình làm cho rối tung, rồi đúc kết cho vài từ :"Đúng là cái loại người chó nó cũng ghét!"

Lần này đến lượt tôi lườm nó, rồi gạt phăng cái tay của nó đang đặt trên đầu tôi ra.

Diệu Anh trề môi, rồi hỏi: "Thế là hắn ta có đuổi theo mày không?!"

Ờ nhỉ...

Lúc đấy thực sự trong lòng tôi rối như tơ vò, nên chỉ nghĩ được là phải chạy, chạy thẳng, không quay đầu, không nghe gì hết, chạy cho tới lúc không nghe thấy tiếng nữa, quay đầu lại cũng không nhìn thấy đâu nữa mới dừng lại.

Vì thế mà tôi cũng không rõ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!