Xin chào!!! Tôi đã viết xong chap thứ 3 rồi đây!
Thực ra thì cũng chẳng có gì để nói, mong các bạn đọc truyện vui vẻ và luôn ủng hộ truyện của mình nhé!!
Cảm ơn rất nhiều!!
"Nguyệt Linh, bàn số 3 có người muốn lấy thực đơn kìa!" Tôi đang ngồi ngắm trời ngắm đất, ngắm mây ngắm cỏ, ngắm tất tần tật cái gì ngắm được thì tiếng chị quản lý làm tôi tỉnh mộng, cầm mấy quyển thực đơn tiến về phía chiếc bàn ghi số 3 màu đỏ choét choèn choen.
Sweet love, là cái quán cà phê mà tôi đang làm việc đây. Sắp đi học rồi nên tôi phải chăm chỉ làm hơn một chút vì đến lúc đó tôi sẽ đi làm đêm nhiều là cái chắc. Lúc đó thì chắc chắn là tôi phải vừa làm việc vừa học bài rồi. haizzzz, chắc mệt chết mất!!!
Tôi đưa thực đơn cho khách, cái bàn đấy có 4 người 2 trai 2 gái. Tôi liếc liếc để ý vẻ ngoài của 2 cô bạn kia. Có thể nói chung một từ là bình thường nếu không muốn gọi là xấu, đang cuốn tịt vào cánh tay của 2 "chàng".
Một từ thôi: kinh. chả hiểu sao nhưng cứ nhin mấy cảnh sến sến đấy lại thấy rùng mình
Tôi rút tờ giấy ra làm công việc quen thuộc là ghi loại cà phê hay đồ ăn kèm theo câu nói cũng quen thuộc nốt:
"Quý khách muốn gọi gì ạ?"
Tôi đưa ánh mắt về phiá chàng trai trong góc trước.
Xẹt!!!!!
Không phải! Không phải! Không phải đâu! Mày nhìn nhầm rồi! Sao mà lại có thể ở đây được? Cậu ta chẳng phải là đang ở Mỹ sao? Cậu ta cũng đi du học sớm mà!
Chẳng lẽ thằng cha Khánh Minh đó về nên cậu ta cũng về theo?
Không đúng! Cậu ta đâu có đi du học? Là định cư, định cư ở Mỹ mà! Sao lại về đây, mà còn xuất hiện ngay trước mặt mình nữa chứ?
Haha! Nguyệt Linh, mày nhìn nhầm rồi, tập trung vào công việc của mình đi! Với lại, cậu ta còn đang cho đứa con gái bên cạnh nắm tay nữa
Tôi kéo chiếc mũ in dòng chữ Sweet Love thật thấp…. Mong là dù có là hắn thật…thì cũng đừng có nhận ra tôi!
Chính xác thì cái nguyên do mà bỗng dưng cả một loạt mớ suy nghĩ hỗn độn mà tự dưng xuất hiện ở đầu tôi trong phút chốc cũng là vì tôi nhìn thấy trong số 4 người đó mà có 1 người tôi có cảm giác cực kì quen. Làm sao mà tôi quên được cậu ta cơ chứ? Kẻ đã khiến tôi…
"Cho tôi một capuchino!" Tiếng của cậu con trai kia cất lên nhưng không phải là cái người có gương mặt mà tôi thấy quen đấy.
"À vâng vâng, mọi người còn gọi gì nữa không ạ?" Tôi giật mình ghi vội chữ capuchino vào trong giấy.
"Tôi cũng thế!"
Sốc! Giọng ai mà chóe dữ vậy trời?
Tôi quay về hướng phát ra tiếng nói choe – sờ
- chóe đấy. Là cái cô gái ngồi bên cạnh cậu con trai vừa nói ban nãy.
Thế mới thấy, mặc áo sát nách màu vàng, quần đùi in theo kiểu dip
-dye màu loang cũng vàng , bờm cũng màu vàng, giày cũng màu vàng, túi cũng màu vàng mà mặt… cũng trang điểm màu vàng nốt!
Đúng là biết chọn quần áo, toàn một màu vàng chóe chả khác gì cái giọng!
Haha, nhưng mà…. điều khiến tôi buồn cười chính là cách trang điểm của cô bạn đó!
Ok, tôi hoàn toàn chẳng biết gì về trang điểm và cũng không có quyền xúc phạm người khác. Nhưng thực sự, liên tưởng đến mặt của chú hề là thứ gần nhất để miêu tả mặt của cô bạn đó. Ngoại trừ cái mũi đỏ ra, thì cái gì cũng giống cả!
Người tôi run bần bật vì nhịn cười!
"Cạch!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!