Tôi sắp sách vở vào cặp, chuẩn bị mọi thứ đi tới nhà Khánh Minh.
Hôm nay trường tôi cho nghỉ một buổi để các thầy cô tổng kết sổ và điểm số, cũng như thành tích của cả một năm học, nên chúng tôi được nghỉ, và khoảng đầu tháng 5 là được nghỉ hè rồi.
Nhưng chúng tôi vẫn còn một đợt thi nữa, để xác định xem lên lớp có học ở cái lớp cũ nữa hay không, nếu không đủ khả năng thì sẽ chuyển xuống lớp khác, và đương nhiên, những người thành tích tốt hơn sẽ chuyển lên lớp trên, là những lớp gắn thương hiệu lớp chọn hay chất lượng cao.
Đương nhiên, làm vậy để duy trì thành tích đỗ đại học của trường.
Kể ra thì cũng hợp lí phết, vì nếu nghỉ hè xong mới thi thì trong đầu tôi đã chẳng còn 1 mống kiến thức nào dù là một vệt sáng nhỏ nhoi.
Và tôi đến nhà Khánh Minh vì mục đích học nhóm.
Vừa đến nơi, tôi đã nghe tiếng nhạc xập xình từ trong phát ra, chỉ nghe thôi cũng đủ biết trong nhà loạn đến cỡ nào.
Khiếp, mới sáng sớm, làm gì mà bốc thế?!
Tôi tự động mở cổng, đầu tiên là quay qua xoa đầu bé Gâu một cách thỏa thích, âu yếm nó 1 lát mới đi vào.
Không thấy chú Hưng, cũng không thấy cô Bích.
Tầng 1 hoàn toàn trống không, chẳng có ai ở dưới này cả.
Thế mà còn không khóa cửa, đúng là chẳng hiểu nổi mấy con người này.
Chỉ có điều là, tôi nhận ra xe của anh Tuấn đang đỗ ở ngoài sân.
Tôi chẳng hiểu sao tự dưng vui vẻ, nhảy chân sáo lên từng bậc cầu thang.
Tôi mở cửa phòng Khánh Minh ra, và không ngoài dự đoán, anh Tuấn mặc một cái áo phông đỏ chói, thêm một cái quần đùi kẻ caro, đang ngồi chồm hỗm trên cá ghế xoay và đọc sách (-_-)
Nhấn mạnh là ngồi chồm hỗm, ngồi chồm hỗm đấy nhé!
Ai mà nghĩ được đây là cái phong thái đĩnh đạc và quyết đoán của một bác sĩ vốn có chứ!
Tôi nhìn quanh căn phòng, trong góc phòng là một cái loa nhỏ nhưng âm thanh thì không hề nhỏ, và nó chính là nguyên nhân của mọi âm thanh đinh tai nhức óc kia.
Còn cái căn phòng này thì hoàn toàn là một bãi chiến trường.
Con nhỏ Diệu Anh đang nằm chổng mông trên giường, ngủ say không biết trời đất.
Vào hoàn cảnh này mà còn ngủ được, bái phục!
"A, chào em gái!" Anh Tuấn thả hai chân xuống, chuyển sang tư thế vắt chân quý tộc, vươn tay tính xoa đầu tôi.
Tôi kịp thời ngăn lại, mặt nghiêm túc:"Anh đừng xoa đầu em nữa, làm thế em không cao được nữa đâu!".
Anh ấy chợt đứng dậy, thô bạo ấn đầu tôi áp sát vào ngực mình, lấy tay đo chiều cao của tôi tới chỗ nào của ổng, rồi đẩy ra, nhăn mặt:
"Cao thế được rồi, cao nữa mà thành cái sào chọc..."
"Này!" Tôi gắt lên, lườm một cái cháy mắt, tay vẫn còn đang xoa xoa cái chán bị đau ban nãy.
Anh Tuấn cười hề hề.
Ôi, hình mẫu trong bao lòng chị em, một tí khí chất cũng chẳng tìm thấy!
"Khánh Minh đâu ạ?!" Một lúc sau, tôi dịu bớt, nhẹ giọng hỏi.
Anh Tuấn xoa xoa cái tóc vốn chẳng gọn gàng gì, mặt hiện rõ vẻ hào hứng:" À, thằng cu vào siêu thị để bốc ít đồ ăn vặt rồi! Nhị vị phụ huynh không có nhà, đương nhiên là phải làm một bữa ra trò rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!