Tôi ngồi trong căn phòng tối tĩnh lặng, một tay chống cằm, ngón trỏ của tay kia gõ lên mặt bàn đều đặn, nhìn về nơi ánh sáng duy nhất phát ra trong căn phòng.
Chiếc ti vi trước mặt tôi không ngừng đưa tin.
"Trần Nguyệt Linh, nhân vật mới xuất hiện trong làng giải trí đã gây ra một cơn sốt bởi tài năng nổi trội. Rất nhiều những bài báo liên tục đưa tin về cô, đồng thời không khỏi cảm thán công ty quản lí CLC Entertainment quả thật may mắn khi thu thập được một nhân tài. Gần đây xuất hiện một vài đoạn clip thể hiện khả năng ca hát tuyệt vời của cô gái này trong quá khứ.... "
Tôi nhếch mép, nhìn người phóng viên nói liên tục không ngừng nghỉ tới mức mặt đỏ hồng trên tivi, chợt cảm thấy mọi thứ như một giấc mơ.
Trần Nguyệt Linh, một con nhỏ vô danh tiểu tốt như tôi, một kẻ bị số phận trêu đùa như tôi, chợt thành một người nổi tiếng, khắp nơi đều nhắc tên.
Hôm qua là họp báo ra mắt, ngày mai là lần đầu tiên biêu diễn trên sân khấu.
Tôi được ra mắt sớm, chỉ mất nửa năm thực tập, nhưng tôi phải trả giá cho nhiều thứ.
Tôi phải tập luyện không ngừng nghỉ, có thời gian rảnh là tập nhảy, thậm chí trong lúc làm bài tập trên lớp cũng luyện thanh nhạc. Thời gian gặp mặt 2 đứa kia ít hơn bao giờ hết, chỉ có chút thời gian trên lớp để nói chuyện trong giờ, ngủ trưa cũng phải lên sân thượng tập luyện.
Nhưng mỗi tối tôi đều nhắn tin vu vơ với chúng nó cho bớt nhớ.
Khánh Minh và Diệu Anh không trách tôi, nhưng tôi hiểu chúng nó sẽ cảm thấy thế nào.
Thậm chí tôi còn phải trải qua một giáng sinh và những ngày Tết chẳng có ý nghiã gì.
Tôi nhìn vào cái cửa sổ, gió đung đưa cái rèm cửa màu nâu sữa, ánh sáng ngoài trời lấp ló như muốn len lỏi vào trong căn phòng.
Suốt mấy tháng trời, tôi đều muốn có 1 khoảng thời gian ngồi 1 mình trong bóng tối.
Dường như chỉ duy nhất có cách đó, tôi mới có thể xoa dịu đi nỗi đau bởi cái sự thật gớm ghiếc kia.
Cái gì mà chơi chứng khoán?
Cái gì mà tham vọng làm giàu?
Cái gì mà bỏ lại tôi để tôi không bị ảnh hưởng?
Chẳng qua là vì cái kẻ đó
- người mà tôi luôn kính trọng, tôi luôn coi là người mẹ tuyệt vời nhất trên trái đất này, đã cầm dao giết người.
Tôi cười nhẹ 1 cái.
Nếu không nhờ người em gái cùng cha khác mẹ bất đắc dĩ kia, chắc có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ biết được chuyện này , và cho đến hết đời vẫn cứ là một kẻ ảo tưởng dốt nát bị người ta lừa từ thủa mới sinh ra.
Bản thân tôi quả thực quá ngu ngốc, luôn nghĩ rằng sự đời này thật đơn giản.
Quả nhiên, phải có trải qua rồi mới biết, cuộc sống nó khốn nạn tới mức nào!
Tôi di ngón tay trên điện thoại, bấm một cuộc gọi cho Diệu Anh, một cuộc gọi cho Khánh Minh. Hôm nay tôi có 1 tối rảnh rỗi trước khi bận rộn hơn. Tôi muốn hẹn với chúng nó đi đâu đó cho khuây khỏa
...
Tôi không làm gì quá đặc biệt, chỉ đội 1 chiếc mũ lưỡi trai thường dùng. Cho dù tôi có là người nổi tiếng đi chăng nữa cũng chẳng tới mức mà ai nhìn cũng nhận ra, nên tôi chẳng suy nghĩ gì nhiều lắm.
Tôi ngồi 1 mình chán nản ở rạp chiếu phim, trên tay cầm 3 tấm vé và bên cạnh là 3 túi bỏng ngô cũng nước có ga.
"Ê cu!" Một sinh vật lạ từ đâu nhảy lên lưng tôi, rồi cứ chu chu cái mỏ ra muốn thơm vào má tôi.
Tôi gỡ tay Diệu Anh xuống, nhăn mặt nhăn mày, không khỏi cảm thán 1 câu:
"Kinh quá!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!