Tôi ngơ mặt ra 1 lúc, rồi bật cười.
"Này , cậu cắt tóc xong não đi theo tóc luôn à?!"
"Cậu cứ cười đi!" Nhỏ đó hất tóc "Những điều tôi nói sau đây sẽ làm cậu ngỡ ngàng dù chỉ chút ít đấy!"
Tôi nhún vai, hẳn rồi, tôi nghe cái câu đe dọa này nhiều lắm. Ai mà biết được nhỏ này đang toan tính cái gì.
Tôi thực sự đã chai lì với tình huống này rồi.
Có người đến gặp và gây sự, cứ cách mấy ngày lại có 1 người.
"Bố tôi và bố cậu là 1 người!" Nhỏ nói tiếp.
Ờ thì ban nãy vừa giới thiệu là em gái cùng cha khác mẹ thì chả bố là 1 người!
Tôi mặc dù chả tin cho lắm, nhưng vẫn im lặng nghe nhỏ đó nói tiếp.
"Mẹ tôi là vợ cả, còn mẹ cậu là vợ lẽ!" Nhỏ đó nắm chặt tay lại, trên gương mặt hiện lên vài nét căm hận.
Tôi hoàn toàn dửng dưng, lấy gì để tôi tin cơ chứ?
Chắc hẳn nhỏ đó biết được tôi suy nghĩ như vậy, liền rút cái điện thoại trong túi áo, bấm bấm vài cái rồi chia ra cho tôi xem một bức ảnh.
Gì đây?
Thứ gió lạnh lẽo của mùa đông táp vào da mặt tôi, vờn vờn mái tóc đang xõa dài của tôi giống như đang cố ý trêu ngươi tôi vậy.
Trong bức ảnh, có 4 người.
Có hai người phụ nữ, một già, một trung niên, đứng cạnh người phụ nữ trung niên là một đứa con gái, vừa nhìn qua cũng có thể nhận ra đó là con nhỏ đang đứng trước mặt tôi. Và người cuối cùng trong bức ảnh là một đàn ông trung niên.
Người đàn ông trung niên đó... chính là bố tôi.
Tôi cố nhìn kĩ bức ảnh, và sự thật là tôi không hề nhìn lầm một tí nào cả. Ánh mắt nghiêm nghị đặc trưng của bố tôi, gương mặt góc cạnh của ông, không thể lầm vào đâu được.
Khỉ thật! Cái tình huống quái quỷ gì thế này?
"Sao bố tôi lại đứng chung một khung hình với cậu?!" Tôi nghiêng người, dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào nhỏ Hà.
"Như tôi đã nói..." nhỏ nhún vai "Bố cậu là bố tôi!"
Tôi gần như phát điên lên được! Nếu chuyện đó là thật, thì sao bố mẹ tôi có thể che dấu hoàn hảo đến nỗi tôi không biết 1 tí gì chứ?
"Cậu muốn gì?!" Tôi hỏi
"Chẳng gì cả!" Nhỏ Hà đáp lại, dường như lửa hận vẫn còn cháy bừng bừng " Tôi muốn cho cậu biết, cậu đúng là một đứa ngu lâu dốt bền, cả một chuyện trọng đại như vậy cũng không hề hay biết trong bao nhiêu năm qua!"
Ánh mắt tôi càng lúc càng lạnh hơn.
"Nếu đúng như cậu nói, thì người con vợ cả như cậu tại sao phải quan tâm tới đứa con của vợ lẽ như tôi làm gì?!"
Nhỏ đó cười khẩy, một nụ cười thể hiện sự khinh bỉ tột độ, và hành động đó càng khiến tôi cảm thấy bực bội khó chịu thêm.
"Thế này nhé!" Con nhỏ đó thả lỏng nắm đấm, khoanh hai tay lại, chậm rãi tiến về phiá tôi "Gia đình tôi vốn rất hạnh phúc!"
Nhỏ Hà đứng ngay gần sát tôi, đưa tay lên nắm lấy vai tôi, ghé vào tai tôi rít từng câu nói qua kẽ răng: "Con đàn bà vô liêm sỉ đó, là mẹ ruột của cậu ấy, biết bố tôi có vợ rồi còn léng phéng với ông ta, chỉ tội nghiệp cho mẹ tôi không hề hay biết gì cả. Cho tới khi mẹ tôi đang vất vả mang thai tôi, lại nghe được tin mẹ cậu sinh ra cậu, và cậu lại chính là con của bố tôi!"
Tôi đứng hình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!