Thoắt cái đã gần 2 tháng trôi qua rồi.
Và có 1 điều khá lạ lùng là tôi không hề bị truy đuổi bởi đám người máu mặt nào cả.
Chắc có lẽ vì họ thấy tôi cũng chả phải quan trọng lắm. Đâu cần thiết để họ tốn công sức tìm tôi.
Dù sao thì cánh tay tôi đã lành lại, Khánh Minh cũng đã khỏi lưng, về cơ bản là đã vết khâu đã liền miệng, tâm trạng của Diệu Anh cũng không còn vấn đề gì nữa....
"Ê Linh, chiều nay sang nhà tao chơi tí đi. Cả thằng Minh cũng sang nữa!" Diệu Anh từ xa chạy đến choàng tay vào cổ tôi, khiến tôi lảo đảo về phía trước vài bước.
Tôi nghe thấy tên Khánh Minh, lập tức giãy nảy lên như phải gió.
"Thôi, tao phải làm việc này quan trọng lắm!"
Suốt gần 2 tháng này, tôi cứ cố tìm mọi cách tránh mặt Khánh Minh nếu có thể.
Và cũng suốt gần 2 tháng nay, tôi cũng liên tục tránh mặt Hoàng Phong.
So với tên biến thái kia, đối với Khánh Minh tôi còn khó xử hơn nhiều.
Thử hỏi rằng là bạn thân với nhau cũng ngót 10 năm rồi chứ đâu có ít ỏi gì? Suốt thời thơ ấu cho tới bây giờ đã thành niên vẫn cứ luôn chửi bới móc mỉa nhau, nói chuyện với nhau, vui đùa với nhau 1 cách tự nhiên nhất
-theo cách của những đứa bạn thân với nhau.
Rồi 1 ngày, thằng bạn thân đó nói rằng, nó thích bạn!
Tôi thậm chí còn chẳng rõ là nó có cái thứ cảm xúc điên rồ đấy với tôi từ bao giờ?!
Vậy thì với 1 con nhỏ khù khờ như tôi, tôi phải làm gì, với Khánh Minh, và cả với Hoàng Phong?
"Việc gì mà quan trọng!?" Diệu Anh cau mày nhìn tôi kiểu không hài lòng "Mày thì có việc khỉ gió gì chứ?! Tao xin nghỉ cho! Tao thân với chị quản lí ở chỗ mày làm mà!"
"...." Tôi im lặng.
"Im lặng là đồng ý nhé, đi nhé?!"
Tôi lập tức lắc đầu nguầy nguậy :" Không được, không được! Việc này quan trọng lắm!"
"Rốt cuộc việc gì mà mày cứ phải nghiêm trọng thế?!" Diệu Anh trưng ra cái mặt như sắp oánh tôi đến nơi
"Tao.... tao định đi làm thực tập sinh trong công ty của tên Duy Anh đó!" Tôi trả lời
Thực ra, đúng là mục đích tôi từ chối đi là để không gặp mặt Khánh Minh, nhưng việc tôi quyết định đồng ý làm ca sĩ không phải là tôi nói dối.
Tôi đã suy nghĩ về nó trong suốt 1 tháng trước, nhưng vẫn cứ luôn băn khoăn.
Vì bỏ học nhiều lần không có phép, lại bỏ thi giữa kì, nên tôi đã không có được học bổng. Chẳng những thế mà còn bị tụt hạng nghiêm trọng!
Học phí của trường này vốn chẳng ít ỏi gì. Trước nay tôi trả nổi đều là nhờ học bổng đỡ bớt cho, nay không có học bổng thì rất khó để có tiền vừa đóng học và cả những khoản khác của tôi.
Hơn nữa lương tháng của tôi không nhiều nhặn gì. Vừa đi làm nhiều chỗ vừa đi học cũng được tầm hơn 2 triệu. Đấy là còn dè xẻn tiền ăn uống lắm rồi mà vẫn chưa chắc đủ tiền .
Và đúng như lời Diệu Anh nói ngày trước với tôi. Chính bởi kết quả của tôi be bét như vậy, nên bây giờ đến trường ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt khinh thường.
Tôi vốn chẳng quan tâm về mấy lời lẽ như mấy con ruồi vo ve quanh tai tôi như thế, dù thế nào thì từ trước tới nay, cho dù tôi có tài giỏi hay là kém cỏi, bọn họ vẫn luôn dành mấy lời lẽ nhảm nhí đấy cho tôi.
Việc quan trọng nhất của tôi bây giờ chính là phải học chăm chỉ trở lại, thì may ra cuối kì này tôi mới có thể vớt vát được cái thứ hạng tồi tệ của mình.
Diệu Anh gần như đơ luôn tại chỗ, chỉ há hốc mồm ra nhìn tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!