Chương 24: ~~Chap 24~~

Tôi đang ở đâu thế này?

Ặc! Sao mà đầu nặng trịch thế này?

Tôi phải gắng gượng lắm mới mở nổi mắt ra để nhìn xung quanh

Tôi chẳng nhìn thấy gì cả vì cả cái chỗ này tối om.

Tốt rồi ! Giờ thì mình đang ở cái chỗ quái quỷ nào thế này?

Hình như lúc đó tôi đã nhìn thấy người phụ nữ giống mẹ tôi đó đang đứng cùng 1 người đàn ông trao đổi gì đó. Sau đó họ bỏ đi, sau đó tôi định đi theo, sau đó... có phải là tôi bị đánh mạnh vào đầu và rồi bị vác đi.

Hay thật, sao toàn nhằm những lúc tôi chẳng lành lặn tí nào thì gặp toàn những việc khốn nạn thế nhỉ? Bây giờ tôi thậm chí còn không rõ mình đang rơi vào hoàn cảnh gì.

"Tỉnh rồi à?!" Đột nhiên có một tiếng nói phát ra từ trong góc. Lúc này tôi mới để ý hóa ra có 1 người đàn ông đang ngồi vắt chân chữ ngũ trên một chiếc ghế tựa, tay bấm bấm điện thoại.

Người đó ném điện thoại xuống cái phịch, rồi đứng dậy nói vọng ra ngoài :" Đại tỷ, nó tỉnh rồi!"

Ngay sau đó là một loạt những tiếng bước chân, rồi cánh cửa bị đạp bật ra cái rầm, rồi bóng dáng nhỏ bé mà tôi vẫn luôn để ý suốt từ chiều hiện ra sau cánh cửa.

"Bật cái điện lên đi để tao còn nhìn rõ cái mặt nó!" "Đại tỷ" quay lại nói với mấy tên tay sai, ngay lập tức căn phòng bừng sáng ánh điện

Lúc này đầu óc tôi mới tỉnh táo hơn một chút. Xung quanh tôi không có gì đặc sắc, chỉ là một căn phòng có 1 cái giường mà tôi đang nằm đây, và một cái ghế mà người ban nãy vừa ngồi.

"Hình như tao từng nhìn thấy mày ở đâu rồi?!" Người phụ nữ đó tiến vài bước tới gần tôi, rồi nhấc cằm tôi lên, nhíu mày nghĩ ngợi

Tôi không nói gì cả, chỉ im lặng ngắm người đang đứng trước mặt.

Rõ ràng đây là mẹ Diệp, tới nước này rồi sao còn có thể chối cãi được chứ?

"À" Người phụ nữ đó kéo dài giọng " Hình như mày là con nhỏ trong cái tiệm đồ ăn nhanh tồi tàn đó sao? Aaa, lần đó tao đói gần chết, khốn kiếp lại còn hết sạch tiền, mãi mới vặt được 1 ít tiền thì đi mua đồ để nhét vào mồm lại gặp con khốn nạn như mày. Mẹ kiếp, lại còn luôn miệng nhận là con tao. Hôm nay lại còn bám theo tao, mày quả thực rất có hứng thú với tao nhỉ?"

Người phụ nữ đó càng nói càng gằn giọng lại, bỗng nhiên tôi có cảm giác khó nói thành lời.

"...."

" Này con ranh!" "Mẹ Diệp" buông tay ra rồi hất mặt tôi một cái, cúi người xuống dí sát vào mặt tôi "Mày chẳng lẽ không biết tao là ai sao? Còn dám cả gan đi theo tao?!"

"...."

"Nói gì đi chứ! Mày câm à?" Người phụ nữ đó nhíu chặt đôi lông mày dày và rậm.

Tôi... tôi phải nói gì vào lúc này đây cơ chứ?!

"Nói!" Người phụ nữ đó trợn trừng mắt, rồi gào lên khiến tôi giật bắn mình, đôi mắt bất chợt đỏ nhìn thẳng vào tôi làm người tôi khẽ run lên.

Gương mặt ấy là của mẹ Diệp, nhưng cái cách mà mẹ Diệp đối xử với tôi đâu có như thế này bao giờ.

"Chết tiệt!" Người phụ nữ đó có vẻ điên tiết vì sự lì lợm của tôi.

"Nói mau đi! Là ai sai mày đi bám theo tao hả? Mày vì mục đích gì mà bám theo tao? Tao không có nhiều sự kiên nhẫn dành cho mày đâu!" Cổ tôi bị túm chặt rồi bóp mạnh bằng 2 bàn tay của người mà tôi luôn nghĩ là mẹ ấy.

Trong lòng tôi, cảm giác thất vọng càng lúc càng chiếm hữu toàn bộ tâm trí.

Nếu đây không phải mẹ Diệp, được thôi, tôi có thể dễ dàng chấp nhận được rằng vì sao người đó lại có thể ra tay với tôi như thế. Bởi vốn bà ta là bà trùm trong giang hồ. Thế nhưng có nghiã là tôi vẫn không thể biết được mẹ Diệp của mình ở đâu.

Nhưng nếu đây chính là bà ấy. Thì làm sao tôi có thể tin nổi là người mẹ hiền từ mà tôi luôn trân trọng bấy lâu lại đối xử với tôi như thế, lại trở thành đại tỷ của giang hồ, trở thành kẻ mà phạm pháp như là cơm bữa?

Tôi có cảm giác như chỉ cần một rung động nhẹ, nước mắt của tôi sẽ trào ra khỏi khóe mi cũng giống như trái tim thủy tinh của tôi có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!