Sáng ngày mai là ngày thi đầu tiên của cuộc thi giữa kì, nhưng hôm nay tôi không có ý định sẽ ngồi học bài. Mà thực ra cũng đã học từ trước rồi.
Chiều hôm nay tôi quyết định ra cửa hàng của chị Tiên, đã lâu rồi không tới đấy.
Vì từ trường đến chỗ chị ấy cũng chẳng xa là mấy, nên chẳng mấy chốc mà tôi đã tới nơi.
Mở cánh cửa kính ra, chiếc chuông nhỏ treo trên cửa lại phát ra âm thanh leng keng leng keng quen thuộc.
Tôi bước vào, nhanh chóng nhìn chị Tiên cười tươi rói.
"Chào chị yêu!"
"Lại được nghỉ à?!" Chị Tiên đang cắm mấy bông hoa baby để tân trang cho giỏ hoa đã gần hoàn chỉnh, cũng quay ra tôi mỉm cười.
Hay thật, cứ vào đây là thấy thoải mái nhẹ người thế nào ấy. Bao nhiêu căng thẳng biến mất cả.
"Đâu có, em bùng học đấy chứ!" Tôi cười
"Trốn học?!" Chị Tiên tròn mắt, nhìn thì có vẻ ngạc nhiên nhưng vẫn ý cười.
"Chiều nay toàn môn phụ, em chán không thích học nên bùng thôi! Chạy đến đây chơi với chị sướng hơn!" Tôi kéo cái ghế đặt mông xuống, xoa xoa mái tóc xõa uể oải.
"Ghê nhỉ!" Chị ấy cười.
Nói cứng là thế, chứ đây là lần đầu tiên tôi trốn học suốt mười mấy năm đi học đấy chứ.
"Tay chân làm sao thế kia?!" Hình như lúc này chị ấy mới nhìn ra cái tay cuốn băng trắng dày cộp của tôi.
"À, số nhọ quá ấy mà!" Tôi nói cho qua chuyện. Thật chẳng muốn nhắc đến mấy chuyện đấy tí nào.
"Nhọ là nhọ thế nào?! Làm gì mà bị thế kia!?" Chị Tiên rời hẳn khỏi chậu hoa giả, chạy ra chỗ tôi vặn vẹo cái tay đau ra xem.
Tôi nhăn mặt vì đau, cuối cùng cũng phải chịu thua để kể ra mọi chuyện, bằng không chắc chị ấy chẳng tha cho cái tay vốn đã chẳng lành lặn gì này của tôi.
Chị Tiên nghe xong chuyện chẳng nói gì chỉ thở dài. Rồi lại ra chỉnh sửa nốt chậu hoa.
Tôi bảo rồi mà, dù chị ấy có biết lí do vì sao tôi thành ra thế này cũng đâu làm gì được.
Vốn dĩ đến đây là để giãi bày tâm sự, nhưng nhiều chuyện như vậy, nói cái gì trước?
"Nhóc con kia không ở đây ạ? Chán thế? Không có ai để trêu!" Tôi cất tiếng phá tan sự im lặng, kết cục vẫn không thể nói ra những gì mình muốn.
"Không, nó đang đi học!" Chị ấy cười gượng "Hỏi nó làm gì? Cô suốt ngày bắt nạt em nó thôi!"
Tôi cũng cười "Trêu nó hay mà!"
Chị Tiên không nói gì vẫn chỉ cười.
Rồi im lặng.
Tôi say sưa ngắm nhìn gương mặt vui vẻ, tràn đầy sức sống của chị Tiên khi đang chăm chú cắm hoa, tự dưng bật cười, rồi lại một loạt thứ suy nghĩ phức tạp quay mòng mòng trong đầu.
"Chị Tiên này, chị sống như thế này có thấy vui không?! " tôi hỏi bằng giọng trầm, chỉ muốn dồn hết mấy cái tâm tư rắc rối đi theo câu nói đó.
Cuối cùng tôi cũng hỏi được vấn đề.
Chị Tiên nhìn tôi, thoáng ngạc nhiên nhưng vẫn trả lời.
"Ừm, đương nhiên vui. Từ bé chị đã luôn muốn có một vườn hoa rồi. Một vườn hoa nhỏ với nhiều những loài hoa với nhiều màu sắc. Chẳng phải là rất đẹp sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!