Chương 22: ~~ Chap 22 ~~

Tôi bị sốc tâm lí, thực sự sốc!

Làm gì có chuyện nó kinh hoàng đến thế?!

"Mày đừng đùa thế. Chẳng hay đâu!" Tôi cười ngố, nuốt khan nước bọt.

"Tao cũng muốn đấy là đùa lắm!" Nó cười khổ "... mà không được!"

Như thế... có nghiã là thật?!

Nhưng một người như Diệu Anh sẽ không bao gìơ đùa như vậy cả. Đặc biệt là về chị Lan.

Chị Lan... là chị gái ruột của nó, từ bé đã suốt ngày quấn quýt bên chị Lan. Trừ những lúc ở với bọn tôi, thời gian còn lại chỉ toàn kè kè bên chị ấy. sao bây gìơ lại có chuyện ngặt ngẽo như thế này chứ?

"Từ bao giờ?!" Tôi muốn nuốt nước bọt, nhưng cổ họng trở nên đắng ngắt, chẳng thể nuốt nổi.

"2 tiếng trước!"

Tôi mím môi, nước mắt cứ thế mà dần dần trào ra..

Sao.... sao lại có loại chuyện nghiệt ngã thế này chứ?!

"Vì cái gì?!" Tôi hỏi.

"Tai nạn giao thông!" Nó vẫn cười như 1 con ngố.

Tôi khóc.

"Thôi đi con điên. Chị tao, tao không khóc, mày khóc gì chứ!" Diệu Anh quay lưng về phiá tôi, vai nó khẽ rung lên.

Đúng thế, nó không khóc, tôi khóc làm gì? Khóc thay cho nó sao?

"Hai con nhỏ này, sao suốt ngày bắt nạt Khánh Minh thế?!" Chị Lan cau mày.

"Nó cứ trêu bọn em!" Tôi và Diệu Anh đồng thanh đến bất ngờ.

"Đâu có!" Khánh Minh tròn mắt, chối đây đẩy.

"Lại còn không có!" Những con người mà trong cùng 1 thời điểm có cùng chung chí hướng :3, thường rất ăn ý, điển hình là tôi với con nhỏ đứng cạnh tôi đây, bình thường thì chẳng giống nhau tí nào, mà chả hiểu sao giờ cứ đồng thanh tập thể.

"Ơ... Chị Lan, em không làm thật mà" Khánh Minh tiếp tục chối

Thằng này rõ điêu mà, nó vừa cầm chuột dọa bọn tôi xong!

"Chị Lan!" tôi kéo kéo vạt áo của chị ấy, rồi lấy mũi giầy khều khều con chuột giả "Nó vừa cầm cái này trêu bọn em!"

"Phạt 3 đứa nhảy cóc 10 cái!"

"Ơ..."

"Không ơ, nhanh lên!"

----

"chị Lan, cho em tiền mua kẹo đi chị Lan"

"Chị Lan, Khánh Minh nó...."

"Chị Lan..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!