Vầng, chẳng mấy chốc mà cái ngày khỉ gió ấy, cái ngày đen đủi đấy đã đến,sau 1 cái chớp mắt! Nhanh không để đâu cho hết.
Trường quốc tế cái cóc khô, cuộc thi tổ chức thì rời rạc, quy định tuyển người thì quá thấp! Nghĩ xem 2 con nhỏ ăn mặc như đồng nát, hát chẳng ra hát, đàn chả ra đàn, mà vào được chung kết, VÒNG CHUNG KẾT đó!!!
Tôi xin thề, đã 3 cái ngày của nợ trôi qua, mà cả 2 đứa chưa tập tành gì. Mà khoảng 2 tiếng nữa sẽ bắt đầu thi. Chỉ 2 tiếng nữa thôi đấy.
Thế đấy, vậy mới nói, cuộc đời nó biết h-ã
-m rất đúng lúc, đúng thời điểm.
Rút mấy cái áo vắt vẻo trên đầu giường rồi tống đại nó vào va
-li, à, không phải là tôi đi đâu đâu, mà cái thằng dở hơi này nó muốn đi về, muốn xuất viện, trong khi lưng liếc gì đã khỏe hẳn đâu!
Chính vì cái độ dở hơi không đúng thời điểm của nó, mà bây giờ -5h sáng, mặt trời còn chưa lên mà tôi đã phải lụi cụi xếp đồ để đưa đại công tử này về nhà.
Ôi, sao cái cuộc đời của Trần Nguyệt Linh này lại lắm thứ để bực mình thế!
"Lưng đã khỏi hẳn đâu, bày đặt làm học sinh nghiêm túc, đòi đi học! Mà hôm nay được nghỉ, học cái khỉ gió gì!" Tôi lẩm bẩm, nhét tiếp 1 cái quần của nó vào.
Khổ nỗi, có người tai thính không thể chịu nổi, nói bé thể mà vẫn nghe rõ!
"Tao phải về để xem kịch hay chứ. Mấy khi được chứng kiến chúng mày diễn hề!" Khánh Minh khẽ cười, cũng cố giúp cất 1 vài thứ đồ.
"Tao lại đập cho mày vài phát bây giờ! Thấy khổ không cứu lại còn hùa theo!" Diệu Anh lườm.
Khánh Minh chẳng nói gì, chỉ cười cười.
Hơ hơ, đầu gấu mà gặp Diệu Anh đại
-ka cũng tắt điện cả thôi! Đại
-ka muôn năm!
"Thế lát nữa mày định làm thế nào?!" Tôi vừa hỏi Diệu Anh vừa cười cười, không phải là cười bởi vì đang vui, mà cười cho cái hoàn cảnh éo le chẳng thể tả được vào lúc này.
"Ừ thì, khua chân múa tay, mồm bi ba bi bô cái gì đấy. Kiểu gì chả xong tiết mục!" Nó bình thản nói.
Vầng! Đại ca nói thế, thì em cũng thua rồi!
Kéo cả đống đồ ra trước cửa thang máy, vâng, chuyển đồ đạc từ căn phòng chật hẹp đấy ra thang máy là cả 1 kì tích, mà mang hết nó đi ra xe nhà Khánh Minh quả là 1 điều thần kì. Thế mà mình cũng đủ trâu để làm được thế cơ đấy.
Vứt hết đống đồ vào trong cốp xe, tôi mở cửa xe ngồi phệt vào đấy, há mồm ra thở.
Tôi chun mũi, cứ ngửi cái mùi ô tô này là lại thấy khó chịu, rồi bắt đầu buồn nôn.
Hic, khó chịu chết được. Mà đã thế lại còn mệt nữa
Xe bắt đầu chuyển bánh.
"Hờ, hờ hờ! Nhìn mặt mày như con chó!" Tự dưng Khánh Minh cười như bị ma nhập, rồi nói 1 câu rất liên quan tới chủ đề.
Tôi lườm nó 1 cái :" Mày không biến phân biệt giống loài à?! Tao cùng loại với mày đấy, chỉ có chó mới hiểu tiếng nhau thôi cưng!"
"Mày cứ há mồm thè lưỡi ra rồi thở, không giống chó thì giống cái gì?!" Nó cười cười.
Thằng chập mạch!
Tôi chẳng nói gì nữa, cả xe yên tĩnh. Tôi ngồi nghĩ vẩn vơ....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!