Chương 2: ~~chap 2~~

Xin chào các bạn, sau một thời gian lâu dã man tôi đã ra chap 2. Thực ra thì trước đây tôi có một tác phẩm là "Này nhóc!! Tôi lỡ thích cậu mất rồi!". Nhưng không hiểu máy tính bị lag hay làm sao mà toàn bộ câu chuyện của tôi đều biến mất, thậm chí cả file word mà tôi viết truyện cũng không thấy đâu nữa. Tôi cũng khá là buồn nhưng để đền bù cho các bạn tôi đã viết ra câu chuyện này và tôi nghĩ là nó sẽ hay hơn tác phẩm trước của tôi vì tôi viết truyện này với cương vị là một người cũng có chút ít kinh nghiệm. Mong các bạn ủng hộ câu chuyện của tôi nhé!!

Cảm ơn các bạn!!^^

"Nhà số 45, nhà số 45. Ở đâu nhỉ?!"

Tôi vừa đạp xe, vừa giương mắt lên nhìn các tấm biển số nhà để tìm ra con số 45…

Lạ thật, chẳng lẽ khu này không có nhà số 45, mình vào nhầm chỗ rồi à?!

"45,45,45, a, kia rồi!!!" Tôi mừng rỡ reo lên khi thấy con số 45 to trình ình trước mặt.

Tôi đạp xe nhanh đến đó. Hồ hởi cầm bó hoa cùng tờ báo mà người trong nhà này đặt mua, giơ tay lên bấm chuông.

"tinh tòng, tinh tòng"

"Cạch, xoẹt xoẹt!" Tôi nghe thấy tiếng người trong nhà bước ra

"Xin chào! Đây là hoa và báo mà quý khách đã đặt mua, tổng tiền ở trong hóa đơn đây, xin quý khách vui lòng kí vào đây cùng trả tiền đã đặt mua cho tôi." Tôi nói rồi đưa bó hoa cùng tờ báo cho người đó, rồi cúi xuống lục lọi trong túi tờ hóa đơn.

"Cám ơn!" Tiếng người đáp trả vang lên, có vẻ là một người cũng tầm tuổi trung niên. Tôi ngẩng mặt lên toan đưa tờ hóa đơn cho người đó…

"Ơ..?!" Bàn tay tôi đứng khựng lại giữa không trung, nhìn chằm chằm người đứng trước mặt mình..

Không thể nào! Không thể nào! Không thể nào! Người đứng trước mặt tôi chẳng lẽ lại là…

"BỐ?!?" Tôi nói mang đầy tính nghi hoặc, đây chẳng lẽ lại là bố tôi? Không phải hai người đã đi đến một nơi rất xa rồi mà? Tại sao lại ở đây? Hay tôi đang mơ?

"Ơ…" Người đó cũng hơi ngạc nhiên một chút, rồi gương mặt lại trở về bình thường.

Cười? Tại sao lại cười chứ? Có gì đáng cười đâu?

"Bố? Là bố phải không? Là con này, Nguyệt Linh của bố mà!" Tôi nói gần như hét lên, tại sao không trả lời tôi mà lại cười cơ chứ? Tại sao chỉ cười thôi cơ chứ?!

"Xin lỗi cháu gái, nhưng ta không phải bố cháu!" Tôi nhìn đi nhìn lại người trước mặt rồi nhìn lên căn nhà. Căn nhà này hoàn toàn là một khu biệt thự khang trang, người mà tôi gọi là bố thì mặc một bộ áo bằng vải lụa đúng chất nhà giàu.

Gì chứ?! Nếu giàu thế này sao lại bỏ rơi tôi?

Tôi vẫn đứng im lặng không nói gì, chỉ nhìn trân trân người trước mặt.

"Đây là tiền ghi trong hóa đơn, cháu kiểm tra xem đã đủ chưa?" Vẫn cười, tại sao người đó cứ cười chứ. Rõ ràng là bố mà!

"Đủ, đủ rồi ạ!" Tôi đếm số tiền trong tay, ánh mắt vẫn không rời khỏi người trước mặt.

"Bố, là bố mà phải không? Con nhớ bố lắm, đừng bỏ con mà!" Tôi nói to hơn, nước mắt như chỉ trực trào ra.

"Cháu gái à, ta nói rồi, cháu nhận nhầm người rồi, xin lỗi nhé!" "Bố" tôi vẫn giữ nguyên nụ cười đó, nhìn tôi một cái bằng ánh mắt thương cảm rồi đóng cửa đi vào.

"Không đúng, là bố, là bố mà. Bố ơi, bố…!" Tôi ra sức đập cửa trong tuyệt vọng, nước mắt rơi lã chã..

*****

"BỐ, BỐ!!" Tôi giật mình bật dậy.

Đây, là nhà mình mà, chẳng lẽ ban nãy chỉ là một giấc mơ?

Mơ? Là mơ sao?

Trong lòng tôi dâng lên sự hụt hẫng không nhở. Mọi thứ chỉ là mơ thôi, chẳng có gì là sự thật cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!