Chương 19: ~~Chap 19~~

Xin chào, tôi đã comeback sau 1 thời gian lâu rồi đây. Bình thường phải viết khoảng 6 hay 7 nghìn từ mới up nhưng lâu quá rồi thì thôi up 1 cái bổ sung tinh thần 1 tí. Tui còn phải nghĩ chap tiếp nữa.

Thực ra tui trở thành cái đứa to đầu nhất cấp 2 rồi. Ý là bây giờ lớp 9 rồi, việc ra chap sớm có vẻ là bất khả thi. Tui biết là ngày xưa tui cũng ra muộn nhưng bây giờ có thể là lâu hơn. Có lẽ tui sẽ dừng lại để viết vài chap đăng dần hoặc nếu không tui vẫn sẽ up nếu tui muốn.

Đọc truyện vui vẻ nhé ^^ Tui không bỏ truyện đâu nên hi vọng mọi người đừng bỏ tui :)))

Tôi cầm cái chổi lò dò ra giữa sân trường, nhìn bao quanh 1 lượt, thở dài cái thượt.

Hic, chỗ nào cũng có lá. Bây giờ là mùa thu. Là cái mùa muôn thuở khi nhắc tới thứ đầu tiên luôn nói là mùa lá rụng, tìm chỗ nào cũng ra rác. Đã thế còn là mùa thu chuyển sang mùa đông. Lá rụng càng bạo hơn mới sợ chứ

Tôi kéo cái thân xác đi ra một góc sân trường, bắt đầu quét.

"Xoẹt... xoẹt...!" Tao quét, tao quét, tao quét nát cái bản mặt cái thằng chơi khăm bà mày này.

Tao rủa mày đi ngoài đường ngã gãy chân, mày có vợ thì vợ mày ngoại tình. Có chồng thì chồng bỏ theo trai. Tao rủa mày đi làm rồi thì bị sếp đá đít. Đang đi học thì thi trượt dập mũi, cho cái bản mặt mày nát toét như phân trâu nhé!

Tôi thật lực quét xuống đất, mường tượng cái mặt đất chính là mặt cái đứa đấy dù tôi chả biết mặt mũi nó như thế nào cả.

Hic, cái đống lá này, quét đến khi nào đây...!

"Tách..!"Đang quét hăng, bỗng có một thứ gì đó rơi trên đầu tôi.

Này, đừng có nói là... phân chim đó nhé!

Tôi đã đủ xui xẻo rồi, không cần phải xui xẻo thêm nữa đâu!

Khẽ nuốt nước bọt, tôi đưa tay lên đầu quệt một cái!

Không có, không có gì cả. Cũng chẳng có cái thứ chất lỏng màu trắng nào hết.

"Tách... tách..!" Ô, là mưa.

Tôi vội kéo cái chổi chạy vào bên trong hành lang tầng 1.

"Tách, tách, tách...!" Những giọt mưa rơi xuống càng lúc càng mau hơn.

Haizz, đúng là mưa mùa đông, lạnh thật đấy!

Tôi ngồi vào 1 cái bàn bị vứt lộn xộn giữa hành lang. Chắc là bàn ghế dự bị thay thế.

Tựa cằm xuống hai tay đang kê trên mặt bàn, tôi khẽ thở dài 1 tiếng. Ngẩn ngơ ngắm những giọt mưa trong suốt rơi xối xả xuống mặt đất.

Khẽ mỉm cười 1 cái. Mưa mùa đông, tuy lạnh, nhưng thật đẹp.

Tôi thích những thứ mát mẻ, hoặc hơi lạnh lẽo 1 chút. Ví dụ như mùa đông. Tôi thích mùa thu và đông.

Nhưng tôi không thích mưa, tôi chỉ thích ngắm nhìn mưa rơi. Như lúc này đây. Còn nếu phải dầm mưa, tôi chẳng thích chút nào hết.

Hic, nói gì thì nói, lạnh chết khiếp.

Đột nhiên, một thứ gì đó mềm mềm hạ cánh xuống lưng tôi, kèm theo một cảm giác ấm áp lan tỏa ra khắp cơ thể.

Tôi quay đầu ra đằng sau nhìn, là một cái áo khoác đồng phục, khá to, có vẻ là kích cỡ của con trai.

Tôi giương mắt lên nhìn chủ nhân của chiếc áo.

Hử... Hoàng Phong??

----------------

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!