Chương 18: ~~chap 18~~

Ừm, chap mới đây rồi hơ hơ.

Lại sắp đi học, thoáng đấy mà đã thành cái thằng to đầu nhất trường cấp 2 rồi. :3 Chậc, mới vậy đã già rồi.

Kể ra thì vẫn nên để mấy bạn chờ vậy. Do mấy chap gần đây mình thấy nó hơi nhạt do cứ đâm đầu viết như trâu húc mả. Chẳng có tí cảm xúc gì.

Thôi. Đọc truyện vui vẻ nhoaaaa!~~

Tôi lần theo cái địa chỉ ghi trong tờ giấy, và trước mặt tôi bây giờ là một công ti vừa to lại vừa đẹp. Thậm chí công ti trước đây bố mẹ tôi làm việc cũng chẳng to như thế này.

Bố... mẹ... ừm, không nói nữa.

Tôi lò dò dắt xe đạp tấp vào gần một bồn cây trên vỉa hè. Tháo lãng hoa ra tiến gần chỗ ông bảo vệ đang nằm đắp báo lên mặt ngủ.

"Khò... khò...!" Tiếng ngáy to của ông bảo vệ áo xanh làm cho tờ báo cũng cứ phập phồng theo.

Hic, thế này trộm vào khua hết công ty cũng chắc ổng cũng chả biết gì!

"Bác ơi! Bác..!" Tôi rón rén lấy ngón tay chọc chọc vào cái bụng căng phồng của bác bảo vệ, rồi kéo nhẹ tờ báo ra chọc chọc vào bả vai.

"Khò... khò!" Đáp lại tiếng gọi nhẹ nhàng của tôi vẫn là tiếng ngáy đều đều, không hề có sự đả động gì liên quan tới việc đã tỉnh ngủ cả.

"Bác ơi! Bác!" Tôi đứng thẳng dậy, lấy chân đá đá vào cái ghế mà ổng đang ngồi

"Ưm..." Ông bảo vệ cau mày, mắt vẫn nhắm tịt "Ai, cái gì?"

"Cháu có lãng hoa mà ở công ti này đặt, cháu..."

"Khò...."

Vầng! Thế đấy! Tôi còn chưa kịp nói hết!

Thôi được rồi! Dẹp! Không yểu điệu thục nữ gì hết! Bảo vệ gì mà chẳng trông nom gì cứ ngủ như gặp thời ý!

"Này bác!" Tôi đá mạnh vào cái ghế

"Cái gì!!!!!" Bác đó đột nhiên bật dậy rồi gầm lên

Tôi loạng choạng lùi ra sau vài bước, hic, cũng may là khỏe tim không thì chắc là đột tử mất!

"Cháu có lãng hoa, bảo gửi mà gọi mãi bác chả dậy!" Tôi cũng chẳng vừa, cau mày nói chả lễ nghĩa gì nữa

"Hoa hoét gì thì mày đi mà mang vào trong kia, mày không thấy người ta đang chuyển hoa rầm rầm thế kia à?!" Bác đó lườm tôi 1 cái

"Thì ban nãy cháu không thấy cháu mới phải gọi bác, bác ngủ thế này thì trộm có vào khoắng sạch cũng chả biết gì!" Tôi hằn học

"Được rồi! Cô đi vào đi, nói nhiều quá! Mất cả giấc ngủ của người ta!" Ông bác kéo cái mũ đội lên đầu, nhăn mặt

Tôi hất mặt tính đi ra ngoài, tranh thủ lườm nguýt ông bảo vệ một cái, nhưng như chợt nhớ ra gì đó, tôi dừng lại rồi lùi về phía sau vài bước

Tôi đứng cạnh bác bảo vệ, cúi thấp người xuống ghé vào tai ổng thì thầm:

"Này bác. Thực ra cháu muốn hỏi 1 điều!"

"Gì?!" Bác đó nhếch 1 bên lông mày nhìn tôi

"Bác.." Tôi ngắt quãng, liếc xuống cái bụng của bác bảo vệ rồi cười gian "... chửa mấy tháng rồi thế?!"

Tôi nói rồi từ từ đứng dậy, cầm lãng hoa trên tay thong thả bước ra ngoài, cười thầm trong bụng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!