Hầy, đáng ra chap này đăng sớm hơn nhưng vì tối qua ta chẳng viết được gì vì mất điện đã thế ta sửa nguyên phần đầu truyện nên mệt nghỉ. Viết mãi chả thấy xong nhưng để không thất hứa với mấy nàng nên đã đâm đầu viết rất trâu bò. Thôi, không lằng nhằng nhiều, mấy nàng đọc truyện vui vẻ.
Vote và cmt cho ta nhe. ^^
Tôi giảm dần tốc độ khi thấy mình đang ở gần chỗ mà mẹ nói, nhìn ngang ngó dọc, tôi thấy một con hẻm duy nhất quanh khu này ở phía bên trái.
Con hẻm này gìơ tối om, tôi chẳng thể nhìn thấy cái gì bên trong cả.
"Mẹ, mẹ ơi!"Tôi chậm rãi tiến vào phiá trong con hẻm, vừa đi vừa thăm dò.
"Mẹ, con Nguyệt Linh đây!" Tôi tiếp tục cất giọng khe khẽ.
Tôi lần từng bước một, cố gắng nhìn mọi thứ trước mặt thật rõ ràng bằng ánh đèn sáng ở ngoài đầu đường. Con đường ngoài kia với con hẻm này, như là ranh giới giữa thiên đàng và địa ngục vậy.
"Á!"Tôi bất chợt hét lên khi tay mình bị kéo mạnh.
Tôi chẳng rõ mình bị kéo đi đâu nữa, một bàn tay to thô ráp bịt chặt miệng tôi, có vẻ có 2 tên, vì cả hai vai tôi đều có tay người giữ chặt.
Tôi cố gắng vùng vẫy thật mạnh, nhưng chẳng được gì cả, vai tôi đã bị kẹp chặt tới mức đau nhói . Trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác sợ hãi tột độ.
Hình như tôi được lũ người đó đưa vào một căn nhà bỏ hoang đã cũ, bằng chứng là một trong hai tên đứng cạnh tôi dơ chân lên đạp cửa thật mạnh , rồi khi đi vào trong nhà thì đi mãi chẳng thấy điểm dừng.
Đi một lúc, bọn họ đẩy tôi ngồi xuống một cái ghế, rồi biến đi đâu không biết.
Khoan đã, không phải lúc này là lúc thích hợp để chạy trốn sao?
Tôi đứng bật dậy, chạy về hướng cái cửa đang có ánh sáng le lói hắt từ ngoài vào nhanh nhất có thể.
Dù tôi chưa hiểu cái tình cảnh hiện tại lắm, nhưng cũng có thể mấy kẻ này không phải người tốt. Vì vậy, 36 kế, chuồn là thượng sách.
"Này con nhỏ kia, đứng lại!" Tôi nghe thấy tiếng gầm to ở sau lưng , càng cố chạy nhanh hơn.
Cố lên, cái cửa ngay trước mặt rồi!
"Ấy em gái. Đi đâu mà vội thế?!" Khi tôi chạy gần tới cái cửa, thì bỗng đâm sầm vào một kẻ nào đó tự dưng xuất hiện chắn cánh cửa. Hắn nói kèm theo một nụ cười khả ố.
Tôi hơi lùi lại, nheo mắt cố nhìn cho ra kẻ đứng trước mặt. Nhưng thứ duy nhất mà tôi nhìn được chỉ là mấy bắp cơ chằng chịt khắp cánh tay của hắn ta cùng vài hình săm trổ rồng phượng.
Bỗng chốc, vai tôi lại bị gĩư lại. Hai tên ban nãy đã bắt được tôi.
Tôi bị kéo quay trở lại cái ghế, như để chắc chắn, bọn họ còn lấy dây buộc tôi vào cái ghế.
Chết tiệt, lại đang gặp cái chuyện quái quỷ gì thế này?
"Này, tên kia. Thả tôi ra, tôi quen biết gì ông mà bắt tôi?" Tôi đạp mạnh, tức giận nói lớn.
"Này em gái, anh hơn em có vài tuổi thôi. Em làm gì mà đạp một phát anh lên thành ông thế?!" Hắn vừa nói vừa bật điện sáng choang lên. Bây gìơ thì tôi đã nhìn rõ mặt hắn
Ờ thì... có chút nâng lên thành ông thật.. Mặt hắn cũng chẳng đẹp đẽ gì cho can. Da hơi đen tàn nhang khắp mặt. Mắt của hắn nhìn như đồng hồ lúc 10:10 ý.
Kể ra thì cái căn phòng này cũng không quá tồi tệ. Ngoại trừ trống không ra thì nó chẳng có gì cả. Ít nhất thì nó cũng không bẩn và xấu xí như tôi nghĩ.
Đằng sau hắn còn có hai tên vệ sĩ, và một đứa con gái. Nhưng... người con gái đó lại đội một cái mũ rộng vành, mặc một cái váy xếp dài màu camel .
Cô gái đó tiến về phiá góc phòng nơi có 1 chiếc ghế gỗ ở đó, nhẹ nhàng ngồi xuống, vắt chân lên như một quý bà. Cái mũ rộng vành khiến tôi chẳng thể nào nhìn rõ được mặt mũi của cô ta.
"Bắt đầu được rồi." Cô gái đó chậm rãi lên tiếng.
"Chà chà, em gái, em xinh thế này ai dám xử nhỉ?!" Tên đó bỗng dưng lên tiếng, kéo tầm nhìn của tôi quay về phiá hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!