Xin chào, chap 16 đây nè!*Cười sung sướng*
À, tôi có vài chuyện cần phải nói, đó là tôi trong một khoảnh khắc đang rảnh rỗi và lên cơn lên google search tên truyện của mình thì phát hiện ra là có 4 hay 5 trang web gì đấy đều đăng truyện của tôi, mà tôi thì chả biết gì hết. Mà chỉ có mỗi trang truyenteen là hỏi tôi về việc Re
-up lại lên web của các bạn ấy mà thôi. Tôi cũng có nói ở phần giới thiệu rồi mà, mọi hình thức sao chép đều sẽ bị coi là ăn cắp bản quyền. Và tôi thực sự không thích điều đó.
Tôi không yêu cầu các bạn không được phép đăng truyện của tôi hay thế nào nữa, và tôi cũng không muốn làm quá mọi thứ lên, nên tôi chỉ muốn nói là nếu muốn đăng truyện của tôi thì cứ vào inbox hỏi tôi, tôi sẽ không từ chối đâu *cười* chỉ đơn giản là để tôi biết truyện của tôi đang được mang đi đâu và như thế nào thôi. Dù sao thì mấy bạn vẫn ghi tên tác giả là tôi mà :)
Thế thôi, đơn giản lắm. Các trang đã đăng truyện của tôi rồi thì thôi, tôi sẽ không nói gì cả. Còn những trang có ý muốn đăng truyện của tôi thì mong mấy bạn hãy hỏi tôi nhé. Dù sao thì các bạn cũng phải thích truyện của tôi viết thì mới đăng chứ *lại cười*. Đọc truyện vui vẻ nhé *cười tiếp*
~~ Hôm nay mình bị cái gì thế nhờ?!~~
"Bực bội thật, sao mày cứ phải ăn mặc bôi bác nhau như thế này nhỉ?!" Diệu Anh hằn học, lườm tôi.
Gì cơ?! Áo hoodie trắng đen kiểu Hàn Quốc, quần da đen, giày converse cổ cao đen trắng, quá đẹp rồi còn gì?! Muốn thế nào nữa? Chẳng qua là vì Diệu Anh cứ bắt tôi phải mặc mấy bộ đẹp hết mức có thể theo tôi, nên tôi mới phải mặc thế này, chứ tôi sắp chết cóng tới nơi rồi đây này.
"Mày cũng đầy quần áo đẹp, mà sao cứ mặc mấy bộ kiểu này thế. Gu thẩm mỹ của mày cũng có đến nỗi nào đâu! " Diệu Anh nói.
"Thế này là được rồi còn gì, cứ phải mặc váy như mày mới được à?!" Tôi cau mày, đáp lại.
"Thì chả thế. Mày đi thi miss teen nên cũng phải duyên dáng dịu dàng tí chứ. Trông như bọn đâm thuê chém mướn ý!"
Cái gì cơ?! Đâm thuê chém mướn.
Tôi định phản lại, mà thôi kệ. Thế cũng được, giống đâm thuê chém mướn thì sẽ mất thiện cảm, vì thế tôi có thể bị loại càng nhanh càng tốt.
Hiện tại thì tôi với nó đang đứng xếp hàng trong hội trường để thi loại vòng 1 cái cuộc thi Miss Teen đó, bên trái tôi là Khánh Minh đứng xếp hàng bên hàng nam, ở dưới tôi là Diệu Anh.
Con trai trường này cũng tự tin vào nhan sắc thật, hàng nam dài ngang ngửa hàng nữ luôn, chưa kể những đứa bị chơi đểu như tôi và Khánh Minh.
Khánh Minh hôm nay mặc chẳng khác gì lúc nó đi với tôi và Diệu Anh ở ngoài đường là mấy. Nó mặc một cái áo len cao cổ màu xám, quần jogger kaki cũng đen. Mà cả cái áo khoác ngoài cũng màu đen. Giày nike trắng. Duy chỉ có mỗi Diệu Anh mặc nguyên cái váy liền xòe màu hồng, thêm cái áo khoác dạ màu hồng và cái giày cao gót cũng hồng.
Sao nó cứ phải chơi hồng nguyên cây thế nhỉ? Mà tôi thì không ưa nổi màu hồng, haizzz, thật là không chịu nổi mà.
Có hai phòng riêng. Một phòng dành cho nam sinh, một phòng nữ sinh. Chúng tôi xếp hàng như thế, cứ đến lượt là vào, nghe các thầy cô hỏi mình trả lời, giống như phỏng vấn.
"Chúng mày chuẩn bị gì chưa?!" Diệu Anh đột nhiên hào hứng quay xuống hỏi tôi với Khánh Minh đang đứng im lặng cũng khẽ giật mình.
"Chuẩn bị cái gì?!" Đồng thanh.
Tôi quay ra nhìn Khánh Minh, mặt nó cũng ngơ chả kém mặt tôi là mấy.
"Nói thế nghĩa là bọn mày chưa chuẩn bị gì hả?!" Diệu Anh nhăn trán, cao giọng hỏi.
"Chuẩn bị cái gì mới được?!" Tôi và Khánh Minh lại một lần nữa đồng thanh.
Tôi vẫn bê nguyên cái mặt ngu ngơ đấy ra nhìn Khánh Minh. Hơ, có phải mình tôi không biết đâu.
"Chúng mày hợp ý quá nhỉ?!" Diệu Anh thở hắt ra " Thế đi thi hỏi đáp mà chẳng chuẩn bị gì à?! "
"Có phải là thi về kiến thức đâu, chuẩn bị làm gì. Có thế nào thì nói thế!" Tôi phẩy tay.
" Thì ít nhất cũng phải chuẩn bị mấy câu hỏi đơn cử như là "em nghĩ thế nào về tiêu chuẩn của một hoa khôi?" hay "em nghĩ hoa khôi cần phải có phẩm chất như thế nào" vân vân và mây mây, tìm sẵn câu trả lời tới lúc gặp nó trả lời đỡ bị bối rối, thế mới được chọn chứ!" Diệu Anh luyên thuyên một hồi, vừa nói vừa hoa chân múa tay
Thế mới thấy, bình thường thì bà nội này rõ là ít nói, thế mà mỗi lần có mấy cái vụ đụng vào thi thố về nhan sắc hay là tiệc tùng gì là nói nhiều không kể xiết.
"Xùy, có thế nào thì như thế. Cứ phải quan trọng hóa lên làm gì!" Tôi nhăn mặt.
"Phải như thế thì mày mới được chọn chứ!" Nó cũng nhăn mặt theo
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!