Hế lu, chap 15 đây nè.
Truyện của tôi cũng đã gần 1k vote rồi. Tôi mới đăng có 14 chương truyện thì đó quả là một thành công không tưởng.
Cảm ơn vì đã luôn ủng hộ tôi. *cúi người*
Đọc truyện vui vẻ nhoa. Vả lại còn ai chưa thi thì thi tốt nhé.
À, chap này dành riêng cho bạn @muachetvibang nhé, bạn là người bóc tem mấy chap truyện của mình hơn nữa cũng là người đầu tiên trả lời đúng câu hỏi của mình ở chap 13. Cảm ơn bạn nhiều nhé! :)
"Làm... làm ca sĩ?! Tôi á?" Mặt tôi cứng đờ, nói không ra câu.
"Đúng thế!" Hắn gật đầu, nói chắc nịch, nét mặt cũng hết sức kiên định.
Chuyện... chuyện gì đang diễn ra thế này?!
Tôi chớp mắt, lại chớp mắt, không biết nên nói cái gì vào lúc này.
"Em không cần phải trả lời luôn, tuần sau vào lúc này, tôi sẽ gặp em, khi đó hẵn trả lời tôi!" Hắn nói tiếp.
Nhưng....
"Vậy nhé, tôi đi đây!" Duy Anh đứng dậy, quay người đi ra cửa.
Tôi vẫn ngồi im trong trạng thái bất động, nhìn Duy Anh đi ra cửa mà chẳng biết làm gì.
"Còn chờ gì nữa, Linh?! Đồng ý luôn đi còn gì!" Chị Vân lại từ đâu nhảy ra, vỗ đét tiếp vào lưng tôi.
"Nhưng...."
"Nhưng nhị gì?! Làm gì có ai có cơ hội bổ thẳng vào đầu như mày thế này đâu. Bỏ đi thì phí, quá phí!" Chị Vân mặt nghiêm nghị.
Tôi đơ mặt không trả lời. Chuyện gì đang diễn ra thế này?! Tôi phải làm gì bây giờ?!
----
Tôi gấp quyển sách vào, cuối cùng cũng làm xong bài tập.
Tôi sắp sách vở cho vào cặp. Đột nhiên tấm danh thiếp ở bên cạnh làm tôi lại nhớ tới đề nghị của Duy Anh....
Quả thực thì, tôi không muốn làm ca sĩ cho lắm, vì sẽ có rất nhiều vấn đề kèm theo. Vì nếu bây gìơ làm ca sĩ, tương lai của tôi sẽ rất mờ mịt nếu không học hành tử tế... Cho dù làm ca sĩ là nghề kiếm ra tiền, nhưng sau đó thì sao? Khi tôi hết thời? Khi tôi giải nghệ? Nếu đến bằng tốt nghiệp cấp 3 còn không có thì làm gì để sống?!
Thôi dẹp, dẹp, không nghĩ nữa!
Tôi cúi xuống dưới gầm bàn, lôi món quà hôm trước ra xem.
Tôi bóc ra, ở trong là một chú gấu bông, phía dưới còn có một lọ thuốc bôi chân.
Tôi mân mê chú gấu ở trên tay, đẹp thật đấy. Tuy nó nhỏ xíu nhưng vẫn rất đáng yêu!
Ơ nhưng mà.... chú gấu này là gấu ghi âm này. Tôi bấm vào một cái nút nhỏ ở giữa cổ nó, một giọng nói trầm vang lên khiến tôi có chút giật mình.
"Xin chào, Nguyệt Linh. Tôi Hoàng Phong đây! Tôi hi vọng là cậu sẽ thích món quà này, vì tôi muốn được hối lỗi do đã làm cậu bị thương. Tôi thực sự không cố ý muốn làm cậu bị thương và cũng không nghĩ là cậu sẽ nhảy xuống xe như thế. Chẳng qua là cậu muốn nghịch dại nên nhảy xuống xe . Vì vậy, xét cho cùng cũng là lỗi do cậu thôi!!!!"
Cái gì cơ? Rõ ràng hắn làm tôi bị thương. Xong bây giờ lại bảo là lỗi của tôi à?
Đúng là tên biến thái, cái tên chết tiệt thối tha!!!!!
"Thôi được rồi, nói chung vẫn là do tôi. Loại thuốc tôi tặng cho cậu không phải thuốc bình thường đâu, mỗi ngày cậu bôi nó 3 lần và sau 2 ngày nó sẽ khỏi. Mau khỏi chân đi nhé! Không thì làm gì có ai để tôi bắt nạt!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!